Tìm tòi thể nghiệm

17/10
8:27 AM 2018

GIỚI THIỆU TẬP THƠ MỚI CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN ĐÌNH MINH-HẢI PHÒNG

Về tập thơ mới của mình, nhà thơ Nguyễn Đình Minh cho biết: “Khi viết tập thơ này, tôi những mong các bài thơ nhỏ bé của mình làm sáng lên được một vài những khuất khúc, sự tàng hình của đời sống nhân gian với những đạo lý, tổ quốc, tình yêu… chúng tập hợp lại trong cái logic những tập mờ ngay bên cạnh ta đã làm ta ngộ nhận về nó”.

 

THƠ NGUYỄN ĐÌNH MINH

TỰ THOẠI CÙNG TỔ QUỐC TÔI

I

Đất nước của tôi,

Đất nước của những người bình dân như cây cỏ

Bên mép biển, bốn mùa rung tiếng gió

Máu chưa dừng xói buốt dưới trời xanh

Tóc bạc bết mồ hôi bao vai gầy góa bụa

Trắng lẻ ngàn đêm dông bão rập rình.

 

Hưng Đạo Vương muốn từ giã chiến tranh

Ném đao vào sóng Lục Đầu Giang

Hồn đao chiến vẫn tụ xanh cồn bãi

Lê Lợi buông trả gươm thần

Nỗi ưu tư không tan, Rùa Vàng vẫn nổi,

Chưa được hóa thân những cọc gỗ Bạch Đằng

Bởi biển vẫn ngàn năm kêu tức tưởi

Sóng thúc dưới trời cháy ruột những hải đăng…

 

Chân đất, đầu trần trong nắng lửa mưa giông

Đất nước như con thuyền neo bên bờ bão táp

Đất nước như mẹ ta truân chiên, áo bạc

Sáng gạt lệ đưa chồng về Nam,

Chiều thắt lòng tiễn con lên ải Bắc

Đêm não ruột chia đôi giọt nước mắt

Chia đến suốt đời, chia đến cạn khô...

Và buổi sáng nay tóc trắng hóa bà

Lặng nhìn cháu lên đường ngăn biển động

Những ga tàu, bến xe, bờ cảng

Khoảng không gian nào không đẫm nỗi chia ly

Giọt nước mắt trong hồn lặng lẽ chia ba.

 

Niềm tự hào, nỗi xót buốt tụ trong ta

Trong đất nước có trái tim sinh huyền thoại

Hồn nâng bầu trời, xác làm cốt đất

Máu tô hồng hai tiếng Việt Nam.

Đất nước thời nào cũng quằn quại hồi sinh

Cũng sống lại từ trong lửa máu

Nửa dân tộc là vọng phu hóa đá

Một nửa hành binh ra chốn sa trường

Không đếm được bao nhiêu người không trở lại

Trên những bàn thờ

Nghi ngút khói hương thơm…

 

 

   

II

 

Từ xương máu cha ông đóng vàng trong lịch sử

Tiếng khóc chào đời đã tiếng Việt Nam

Con muốn làm niềm tự hào mà chẳng tựa vào gươm

Tổ quốc không còn mỏng manh treo trên đầu ngọn súng.

 

Mẹ ơi, khát vọng của con có phải viển vông

Khi bao đất nước quanh ta cũng có niềm tự hào riêng của họ

Không quá nhiều máu xương để dựng thành lịch sử

Mỗi sớm mai bình minh không súng nổ

Chiều ríu ran tiếng trẻ

Những người vợ ngả vào vòng yêu nồng ấm hơi chồng

Đêm huyền nhung chở giấc mơ cập bến hoa hồng?

 

Cha ông đã hòa hiếu ngàn đời để tránh họa xâm lăng

Nhưng sóng dữ từ lòng tham quân thù muốn nhấn chìm ta,

Bắt ta phải chết.

Hạnh phúc thật ở cuộc đời không hồi sinh như cổ tích

Độc lập, tự do tính bằng khoảnh khắc

Làm sao có thể yên lòng?

 

Dân tộc ngàn năm ngời sáng nhân văn

Nhưng tổ quốc vẫn bi hùng trong vòng quay lịch sử

Sau chiến thắng vẫn vụn rời làng xã

Lũy tre có thể thành thơ

Nhưng khó trở nên vách sắt thành đồng.

 

Hôm nay, khi những đường kinh vĩ tuyến bị xóa tan

Bởi những lớp sóng thần

Con đê xưa hóa mỏng manh quanh hình chữ S

Khi quyền lực mềm Đông Tây tràn vào như gió độc

Dường như quá đơn côi tiếng độc huyền cầm?

 

 III.

Con hiểu, vì nỗi niềm chinh chiến trải ngàn năm

Mẹ mong đợi đá mềm, trông cho chân cứng

Nhưng những cọc gỗ cắm trong lòng sông biển

Lên tiếng nhắc ta hiểm họa trường tồn

Máu Mỵ Châu buốt đỏ Cổ Loa Thành

Sừng sững cổng cố đô Hoa Lư đứng canh phương Bắc

Vó ngựa chiến còn dồn rung trong sử sách

Câu ca dao một thời trận mạc

Vẫn vọng về nỗi não ruột, bầm gan…

 

Hãy để lửa trong đầu ta bừng lên và vầng trán ta nhăn

Trái tim tự do bay thề hẹn với trời xanh

Ta hãy tựa vào ta, tìm con đường riêng ta bước

Nơi lòng dân là chiếc nôi vị tha, chở che

Là cốt hồn đất nước

Thương quý giọt máu đào để Tổ quốc quyết sinh.

 

Người có dám bắn vào

Những quanh co hiểm trở ở trong mình

Đốt cháy những vùng khuất nấp

Lột bỏ từ trái tim những u bướu bầy nhầy xác thịt

Và thanh tẩy đêm lòng bằng ánh bình minh?

 

Tổ quốc ơi, con không muốn đón người từ cõi chết hồi sinh

Tổ quốc ở trong con có trái tim tự cường ngạo nghễ

Lưng tựa dãy Trường Sơn

Chân trụ vững trên ngàn dặm bể

Mắt dõi xa xăm, hiên ngang với muôn trùng

Như vầng mặt trời rực sáng từ Đông.

 

 

 

HÃY GHÉ PHA ĐIN

 

 

Nơi tiếng hú bắc thang nối trời với đất

Pha Đin,

Đường bụi đỏ vòng vo như chỉ rối

Ai buông trên thổ cẩm sắc chàm

Tiếng vó ngựa vỗ vào sương bậm bịch

Lưng đèo đổ trắng Hoa Ban.

 

Pha Đin, một thời thành đường đi đánh giặc

Bước đoàn quân đè núi ở trong mây

Vòng bánh xe thồ cướp thời gian vượt dốc

Vận nước đặt trên những cặp vai gầy

 

Trang sử viết về những ngày hoả tuyến

Còn đẫm mồ hôi và vệt máu bầm

Hồn Việt mỗi cung đường ra trận

Kiêu hãnh ngời ngời trong những tiếng thơ rung

 

Nơi trái tim vì yêu tin đã hoá thành thần thánh

Nâng tổ quốc bay lên từ máu lửa chất chồng

Vang dội quân reo Điện Biên giờ thắng trận

Đồng vọng tiếng trầm

Từ gió Pha Đin.

 

Hoa ban ơi còn những gì chưa kể

Về nỗi đầy vơi trong chóp đỉnh sa mù?

Còn ta trách mình để cơn mơ bé nhỏ

Che khuất vòm trời lấp lánh những ngày xa.

 

Chập chùng núi, mịt mùng rừng

Và đặc trời bom giặc…

Mạch đường vẫn băng xuyên như máu phải về tim

Nếu ai đó còn băn khoăn về tình yêu tổ quốc

Xin một lần hãy ghé Pha Đin

 

 

YÊN TỬ MÂY TRẮNG BAY

 

Nghìn thế đá xây đỉnh nơn Yên Tử

Một dáng thiền còn trụ giữa mây thiêng

Xuất thế hay nhập thế?

Vẫn đinh sinh tuệ*

Để cỏ ảo huyền, xanh biếc Ngọa Vân Am

 

Nơi đây, người từ giã ngai vàng

Rũ bỏ quyền năng như là hư ảo.

Về với bản thể, nhất nguyên uyên áo**

Nghe tiếng đất quằn quại xé mình sinh hạt gạo

Nỗi nhân gian nát lòng vì dông bão táp xô.

 

Về với nguồn xưa,

Cửa Phật gõ mõ là tụng, thỉnh chuông là niệm

Kê dưới chân mình tham vọng quân vương

Gông một trái tim có thể bất ngờ thành núi lửa.

Tìm đức tụ sinh giữa cõi vô thường

Bỏ làm vua, nhất thời một việc chăn dân  

Chọn tâm Phật thu ngoại cảnh vào nội giới
Trăm năm, ngàn năm...

 

Nơi trập trùng thâm u Yên Tử núi ngàn

Bao luận bàn khi hữu hình, lúc vô sắc tướng

Lẽ luân hồi sinh tử nhân gian vô lượng

Vận nước nắng mưa, hưng phế thế thời

Bát ngát đỉnh trời

Vẫn trắng mây bay.

----------

*Đinh sinh tuệ: yên tĩnh sinh sáng suốt (Lê Quý Đôn)

** Kinh điển Ấn Độ giáo “uyên áo"  nghĩa là được "bề trên khai mở cho thấy".

 

 

 

ĐOM ĐÓM ĐÊM CỔ LOA

 

Những con đom đóm bay ngẩn ngơ đêm Âu Lạc

Đom đóm muốn tìm gì

Nơi thành Cổ Loa một thời tự đựng trong mình cơn bão

Hình xoắn ốc.

Nuôi một tình yêu mong manh như cầu vồng bảy sắc

Tan nhanh

Hóa thành những cơn mưa xác chết.

Tin một lời thề lọc lừa viết vào gió rỗng

Để ngàn năm đánh mất trời xanh?

Đất nghiêng xiêu những chiếc cờ tang bằng lông ngỗng

Phơ phất đêm đá không đầu

Vô hồn Bách Việt ?

 

Những con đom đóm đêm về Cổ Loa Thành

Vẫn không soi thấu giếng sâu

Thăm thẳm hố đen tích mưu đồ hung hiểm

Thành cao xây bằng phép màu thần thánh

Ngạo nghễ kiêu hùng

Vụn rời...

Trong cuộc vui bốc hơi men tự mãn

Nỏ thần hóa thành củi vụn

Khi quá say sưa... lơ đễnh một nước cờ

Trái tim uống bùa mê

Làm miếng mồi ngon trên bàn tiệc máu.

 

Đom đóm có phải hồn ngọc Mỵ Châu nát rã rời

Bay về từ đáy đại dương

Khi vó ngựa Triệu Đà chuyển binh đao theo hướng bể 

Hay những mảnh vỡ của trái tim An Dương Vương ứa lửa

Soi đọc lại bài vỡ lòng lịch sử

Thổn thức nỗi buồn

Dẫu nghìn kiếp hóa rồi vẫn u uẩn chưa tan ?

 

 

TRÀ ĐÊM HỒ NÚI CỐC

 

Đất uống trăng và đắng chát nhuộm lá chè màu lục

Nắng sương chan nỗi cơ hàn đọng vị kết hương

Em hoá than hồng, đêm rét thấu Thái Nguyên

Ta lãng đãng say hương chè

Để tự giắng tơ tình Hồ Núi Cốc…

 

Những lá chè mọc sóng đôi bị ngắt

Đâu lá chồng, lá vợ ?

Đâu chàng Cốc, nàng Công?

Thân xác rã rời, nát tan vì chà xát.

Những mơn mởn vón đen thành khô đét

Bao căng tràn thiêu lửa hoá quằn queo…

 

Em tủm tỉm chế trà, nước ấp úng sôi theo

Chút bùa mê lúng liếng vào trong ấy

Đêm đỏ má, làn hương thơm sống dậy

Bầm dập nỗi đau chè

Tan thành nước ngát xanh trong

 

Một chút chát bâng khuâng,

Một chút đắng buồn thương

Còn vị ngọt đê mê đọng nơi cuống lưỡi

Ta uống lửa nồng, uống giọng em cười nói

Hồn trà phiêu diêu mặt đất hóa thiên đường.

 

Cứ ngỡ rằng tan chảy chẳng còn vương

Trong vòm họng sáng đèn xua bóng tối

Như nước chảy, mây bay, như gió thổi

Giữa cõi người

Từng chớp mắt hồi sinh?

 

 

 

KHÈN MÈO NGHE DƯỚI ĐÊM TRĂNG

 

Những âm thanh u uẩn ở lưng núi

Cô độc lang thang

Theo những nẻo đường mòn…

Chảy trắng tóc sương thẫn thờ trôi nổi

Đầm đìa ngực đỉnh Hà Giang.

 

Vắt âm thanh vào ngàn năm thời gian

Phiêu lạc mây bay cuối trời run rẩy

Xao xác vàng phai mùa lá

Tướp máu bước chân Mèo.

Có gì như tức tưởi không gian

Niềm hoài vọng ngàn xa mây mù che xứ sở

Nỗi tha hương nẫu bầm ruột đá

Dội buốt lòng thác đổ

Tiếng hồn tê tái Hmông…

 

Có những ngày nắng đồ chín mùa nương

Sắc Mèo nở muôn màu xuống chợ

Chung chiêng yên ngựa

Nhấp nhánh sợi cầu vồng

Hoa nhờ gió gửi hương tìm bạn

Rủ tiếng khèn dìu dặt đi theo.

 

Đêm hồi hộp, thầm thì, sao cài ngang tóc núi

Chân cầu thang mòn gót trai Mèo

Cây khuya rừng kết cầu ân ái

Túi hạt tình trong tiếng khèn anh để lại

Trăng đã vẹt rồi

Em có nhận ươm gieo?

 

Chập chùng Hà Giang những đỉnh đá tai mèo

Có giai điệu mê lòng và vực âm xót buốt

Hồn mây bay,

Xác núi chìm,

Tiếng khèn thì trầm đục

Dấu những điều gì day dứt không nguôi?

 

 

TRÔI TRONG ĐÀ LẠT

 

Chạm Đà Lạt

Gặp câu thơ của Hàn như vệt mây treo trên vách đá

Trăm năm còn đẫm những nỗi niềm

Rủ trái tim vào suối reo, vào sương giăng lối cỏ

Giữa rì rầm câu chuyện ngàn xanh

 

Thơm lành lạnh tiết thu Bắc bộ

Gió thả lưng đèo

Dắt hồn rừng về se thoảng heo may?

Ngực áo phanh ra hồn bỗng nhiên trẻ lại

Nơi một vùng mơ lạc xuống giữa đời.

 

Thời gian vùi trong phấn vàng điệp trùng thông cổ thụ

Ngàn hoa dâng hương, khoe sắc ngời ngời

Em không quá nồng nàn thì chắc ta chẳng nhớ

Đỉnh Lang Biang đang gội tím chiều rơi.

 

Đêm Thung Lũng Tình Yêu vẫn ngỡ ngàng trước lửa

Ngọn lửa nghìn năm đã thiêu đốt bao người?

Vít rượu cháy và mắt em tình tứ

Châm lòng ta khát khao sôi.

 

Gà rừng gáy le te

Trăng rạn tan trên mặt hồ Than Thở 

Không gian vẫn bồng bềnh như rượu hóa hơi

Thuyền dùng dắng trong khói sương mộng mị

Xót nỗi Cam Ly đổ trắng lưng trời…

 

 

 

NGƠ NGÁC PHỐ

 

Huyện hóa quận, xã hóa phường

Mặc váy ngắn, đánh môi son em thành gái phố

Lũ trẻ xì xồ tiếng tây bồi, nhuộm mắt xanh, tóc đỏ

Cha tìm quán nước vối ven đồng

Gặp vị đắng cà phê.

 

Ngơ ngác lòng đường…một lũ bò bê

Những sợi rơm vẫn vương mặt lộ

Cầm những bó tiền, dày như tiền âm phủ

Mắt mẹ thẫn thờ

Lòng thắt nỗi âu lo?

 

Phố mới lên tầng mất dấu những bờ tre

Ruộng đã bán không còn tên làng cũ

Chợp mắt qua đêm biến thành người phố

Tỉnh dậy còn mơ … cót két vó bè!

 

Vết bùn chua vẫn vàng cáu mặt da

Sáng mở mắt phố ùa đầy nhức mắt

Ngột ngạt giữa chất chồng đồ đạc

Lòng khát khao trắng gió cánh cò.

 

Từ giã cuốc cày, chưa dứt nỗi đồng quê

Chông chênh giữa bốn bề người xe ồn ã

Con trâu cuối cùng chưa kịp rời khỏi phố

Nằm thần thờ nhai bóng trăng xanh.

 

                          Hải An- Hải Phòng 2004

 

Từ khóa
Chia sẻ

Tin khác

0 bình luận

Bình luận

Email sẽ không được công khai trên trang.
Điền đầy đủ các thông tin có *