CHU VĂN SƠN TÙY BÚT

 

Văn Giá. (Lời giới thiệu trong cuốn "Tự tình cùng Cái Đẹp").Thoạt đọc tùy bút của Chu Văn Sơn thấy mỗi tác phẩm đều gắn liền với một địa danh cụ thể, những tưởng đó là du ký. Nhưng đọc sâu vào từng trang viết, hóa ra vẻ ngoài du ký kia chỉ là cái cớ để cho kẻ viết phơi trải những cảm và nghĩ bời bời của mình về cõi sống, về Cái đẹp đó đây trong cõi sống này.

NHỮNG CHUYỆN CÒN KHUẤT LẤP TỪ VIỆC “XẺ THỊT” NGÔI NHÀ SỐ 9 NGUYẾN ĐÌNH CHIỂU, HÀ NỘI

 

Từ nhiều năm nay, ngôi nhà số 9 Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội vẫn được xem là một địa chỉ tin cậy, ấm áp, bình yên của giới văn chương cả nước. Nhiều hoạt động, nhiều sự kiện văn học quan trọng, nhiều tác phẩm văn chương ghi dấu ấn trên văn đàn, góp phần tích cực vào sự phát triển văn hóa xã hội của đất nước, cũng được tổ chức hoặc ra đời từ đây.

SỐNG Ở PHỐ, VIẾT VỀ PHỐ, VÀI NÉT VỀ VĂN CHƯƠNG ĐÔ THỊ

 

Hoài Nam- “Sống ở phố, viết về phố”. Thiển nghĩ, đó là cách nói giản dị hóa, nhẹ nhàng hóa để hướng tới một mệnh đề không hề là giản dị và nhẹ nhàng: Văn chương đô thị Việt Nam hiện nay. “Phố”, chính là đô thị. Đối lập với nó, là “Làng”, chính là nông thôn.

ĐỌC “TRONG TĨNH TẠI &100 SÁT NA”

 

NGUYỄN KHẢI VÀ CĂN NHÀ SÀN NĂM ẤY

 

XUÂN BA-Bằng cớ là đến bây giờ trong mặt bằng chữ nghĩa về tính cách xứ Thanh, Nguyễn Khải vẫn là gò là đống! Có lẽ để phụt lên được cái vỉa trầm tích về tính cách xứ Thanh phải là độ bền độ dài mũi khoan cỡ Nguyễn Khải mới khơi đúng, khơi trúng được?

HƠN 150 ĐẠI BIỂU QUỐC TẾ THAM DỰ NGÀY THƠ VIỆT NAM LẦN THỨ XVII - 2019

 

NGUỒN SÁNG VŨ NGỌC PHAN

 

ĐẶNG TIẾN-“Thưởng thức là ngưỡng cửa của phê bình. Chưa bước qua ngưỡng cửa ấy mà nhảy vào cầm bút phê bình thì nhất định mắc phải những sai lầm tai hại. Không còn gì ngượng bằng đọc một bài người ta đem dẫn toàn những câu thơ dở và những câu ca dao dở mà lại đi khen là hay”. ( Vũ Ngọc Phan, trích từ Hồi ký văn nghệ, tạp chí Văn Học, Hà Nội, số 4 năm 1983, trang 168).

VĂN HỌC VÀ VĂN HỌC HIỆN THỜI QUA MỘT GÓC NHÌN

 

Nguyễn Bình Phương-Như con người, thể trạng văn học cũng chập chờn lúc thăng, khi giáng, lúc khỏe, khi yếu. Thời điểm này, sự tĩnh lặng của văn học gây cảm giác lấp lửng, nửa như nó muốn xa lánh đời sống, lại nửa như nó bị đời sống xa lánh. Như vậy văn học đang đối diện với những vấn đề của mình.

VĂN HỌC DI DÂN NHẬT BẢN-THÍCH ỨNG VÀ LAI GHÉP

 

NGUYỄN PHƯƠNG KHÁNH - 1 Gần đây, khi nói đến văn học thế giới trong bối cảnh toàn cầu hóa, người ta thường nhắc đến bộ phận văn học di dân (emigrant literature) và văn học thiểu số (ethnic literature) trong mối băn khoăn về vấn đề trung tâm - ngoại biên cũng như tính chất “giải lãnh thổ hóa” của nền văn học.

CHUYỆN CỦA PHÒM – ĐƯỜNG ĐI CỦA MỘT THỂ LOẠI

 

NGUYÊN MẪU NGOÀI ĐỜI VÀ NHÂN VẬT TRONG TRUYỆN

 

Ma Văn Kháng- Đến nay thì mọi người đều đã biết Bá Kiến trong Chí Phèo có nguyên mẫu là Nghị B ở làng Vũ Đại. Cũng như về truyện ngắn Đôi mắt, không mấy ai đọc nó xong không nói rằng để xây dựng nhân vật Hoàng, Nam Cao đã lấy nhà văn Vũ Băng làm nguyên mẫu.

NHÀ THƠ TRÚC CƯƠNG-LIÊU XIÊU MỘT ĐỜI VĂN

 

Vũ Từ Trang -Trúc Cương nhà thơ lứa thời chống Mỹ, đã có thơ in trong tập "Sức mới". Ngày ấy, anh em viết trẻ được in thơ vào tuyển ấy, là tư cách và tài văn coi được công nhận. Trúc Cương say thơ và mê rượu. Nếu nói các nhà thơ trẻ độ ấy ở Hà Nội mê thơ và mê rượu, phải nói đến Tạ Vũ và Trúc Cương.

VỀ PHÊ BÌNH VĂN HỌC HÔM NAY

 

HOÀNG PHƯỚC LỘC-Chưa bao giờ như bây giờ, mỗi nhà sáng tác cũng có thể đồng thời là một nhà phê bình, qua cách họ viết về chân dung bạn văn, viết về sách mới của đồng nghiệp, nói về tác phẩm của mình, bàn về vấn đề thời sự của văn học…

NHÀ THƠ HAI KƯ NỔI TIẾNG NHẬT BẢN:BASHO, HAI CUỘC HÓA THÂN NHÀ THƠ VÀ LỮ KHÁCH

 

UEDA MAKOTO-Dẫn nhập: Bài viết dưới đây phỏng dịch chương thứ nhất tác phẩm Matsuo Báhô, The Master Haiku Poet (1970) của giáo sư Ueda Makoto giới thiệu thân thế, sự nghiệp và thời đại của nhà thơ Bashô, đặc biệt giải thích hai cuộc hoá thân trong cuộc đời ông.

LƯU QUANG VŨ NHÌN TỪ MỘT GÓC “DI CẢO”: NHẬT KÝ

 

TÔN PHƯƠNG LAN-1. Trong bài viết về Lưu Quang Vũ trên tạp chí Văn học số 12 năm 1966, nhà phê bình danh tiếng Hoài Thanh đã nói về “một chút ngơ ngác không hiểu” của mình khi nhớ lại “hình dáng loắt choắt của một chú bé ngày nào và đọc những bài thơ hôm nay”. Ông thắc mắc: “Làm sao mà có sự lớn lên nhanh chóng như vậy. Làm sao mà có được sự già dặn trong cảm xúc, suy nghĩ, cả trong giọng nói, lời thơ”.

LƯU QUANG VŨ, NHỮNG NĂM LẬN ĐẬN

 

VŨ TỪ TRANG-Trong những ng¬ười bạn văn thơ tôi quen ngày đó, thì thấy Vũ là ng-ười rất Hà Nội. Anh có mái tóc đen mư¬ợt, nụ c¬ười mỉm, ánh mắt xa xăm và mơ mộng. Vũ ít nói. Như¬ng nói rất có duyên. Phải thừa nhận, khi tập thơ "Hư¬ơng cây - Bếp lửa" của Lư¬u Quang Vũ và Bằng Việt ra mắt bạn đọc, năm 1966, thì không khí văn ch¬ương của cánh trẻ tại Hà Nội xôn xao hẳn lên.