Tác phẩm và dư luận

17/9
8:40 PM 2018

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN RA MẮT TẬP THƠ “GIẤC MƠ SÔNG THƯƠNG” CỦA NGUYỄN PHÚC LỘC THÀNH

Nguyễn Việt Chiến-Chiều 17/9, tại Nhà khách Chính phủ, NXB Hội Nhà văn VN đã tổ chức Lễ ra mắt tập thơ “Giấc mơ sông Thương” của nhà thơ Nguyễn Phúc Lộc Thành cùng với những phụ bản tranh sơn dầu của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều (vẽ riêng cho tập thơ này) với sự tham gia của nhiều nhà thơ, nhà văn, nhà phê bình và những người yêu thi ca.

Phát biểu của các nhà thơ-Phó Chủ tịch HNV VN: Trần Đăng Khoa, Nguyễn Quang Thiều cùng các nhà thơ Trần Ninh Hồ, Nguyễn Trọng Tạo…đều nêu lên sự tinh tế, tài hoa, giầu cảm xúc trong thơ lục bát của Nguyễn Phúc Lộc Thành. Anh sinh năm 1963, quê Phú Thọ, tốt nghiệp khóa V Trường viết văn Nguyễn Du 1997, đã thành tác giả văn xuôi với tiểu thuyết Cõi nhân gian (NXB Phụ nữ 1994), tập truyện ngắn Táo vàng tục lụy ( NXB Thanh Niên 1996).

  Không chỉ thành công bước đầu trong lĩnh vực văn xuôi với tiểu thuyết Cõi nhân gian được tái bản nhiều lần, Nguyễn Phúc Lộc Thành còn âm thầm đến với thơ từ nhiều năm qua. Năm 2015 khi anh bất ngờ công bố một số sáng tác trong hàng trăm bài thơ đã viết, các bạn văn và một số nhà thơ chuyên nghiệp không khỏi ngạc nhiên về giọng thơ lục bát khá lạ lẫm và khá đặc biệt của Nguyễn Phúc Lộc Thành. Có người khen rằng, dù chỉ mới bước vào địa hạt của thơ  lục bát nhưng ngay lập tức, Nguyễn Phúc Lộc Thành đã trở thành “tác giả cổ điển” với thứ thơ có khả năng vượt qua thời gian và rung động nhiều người. Theo tôi, lời khen ấy là có cơ sở và ta hãy thưởng ngoạn mấy đoạn thơ trong bài “Giấc mơ sông Thương 4” của anh dưới đây:

Thấy em

bên lũ quạ gầy

Từ trong khóe mắt

mặn đầy biển đông

 

Thấy ngọn sóng

khóc  trong lòng

Thấy biển tổ quốc

cha ông ngậm cười

Thấy bốn ngàn giấc khôn nguôi

Nghe ngực Trọng Thủy

đập đời Hán nô

 

Thấy biên ải

trắng khăn xô

Thấy trong tim mẹ

rừng mồ vô danh

 

Tôi cầm kinh kệ ngọc lành

Cứu rỗi

Buổi sắp mong manh chợ chiều

 

Từ trong

đáy của phiêu diêu

Tôi nghe tận thế

nói điều nhiễu nhương

 

Tôi về

chèo khúc sông Thương

Câu quan họ tắt

trên đường đò đưa

 

Và trước đó là bài thơ “Cầm chiều 1”:

 

Cầm chiều

           Qua bến sông quê

Hoàng hôn bạc

Một câu thề gãy đôi

 

Ðò ngang khuất

                 Nửa chuyến rồi

Em căng chiều muộn

Hong phơi tuổi mình

 

Níu đời

              Phiền nụ mắt xinh

Níu hoàng hôn

Đỡ bạc tình em tôi

 

Níu tóc

             Thôi bớt đồi mồi

Đỡ bạc xuống đời

Dăm sợi long đong

 

Níu tôi xuống

              Tận đáy lòng

Thương tình lỡ bến

Đục trong sông gầy

 

Cầm chiều

              Qua bến cuối ngày

Hoàng hôn nghèn nghẹn

Rớt đầy mắt nhau

Sông quê ai vẽ

Một màu

Phù sa vàng vọt

              Bạc phau cuộc tình...

                   (Cầm chiều 1 - thơ Nguyễn Phúc Lộc Thành)

Trong các bài thơ trên, ta gặp những câu thơ tình của một hồn thơ tinh tế, giàu xúc cảm nội tâm khi tác giả cầm buổi chiều như cầm một “khúc đàn xa vắng” trở về bến sông xưa của những hoài niệm yêu thương một thuở. Trên bến sông thời gian ấy, tình yêu như con đò đã khuất bóng hoàng hôn, nhưng trong trái tim người tình xưa vẫn thao thức nỗi nhớ thương hoài vọng. Có thể đây vẫn là những khuôn hình cảm xúc cũ của thi nhân tiền chiến 1930 -1945, nhưng Nguyễn Phúc Lộc Thành đã có một hướng tiếp cận khác để làm mới những câu thơ lục bát của mình:  

1.

Ngập ngừng

Một vựa trăng tròn

Nhú lên

Khuất bầu ngực non trăng rằm

2.

Đêm say

Đồi núi thinh câm

Gập ghềnh hơi thở

 Phù vân guộc gầy

Vũ trụ

Đói đôi bàn tay

Thân gầy người đói

 Một ngày phồn sinh

Em như đói

Cả chính mình

Tôi như đêm

Đói bình minh lên đàng

 

Ta làm

Bão nổi, gió ngàn

Xô cong

Bờ mịn thênh thang

Cõi trần

 

Đẫm đầy

Hai giọt phù vân

Ngàn lần như vẫn

Một lần trinh nguyên

 

Mỏi đi

Hỡi cặp môi huyền

Dừng trôi

Giữa chốn di miên đoạ đày

3.

 

Tôi điên

Giữa cõi khát này

Chỉ mong

Tu kiếp tù đầy

Vào em...

 (Phồn sinh - thơ Nguyễn Phúc Lộc Thành)

 

Đến bài thơ Phồn sinh nói trên, mới thấy Nguyễn Phúc Lộc Thành đang cố gắng thoát khỏi nỗi ám ảnh truyền đời của thi ca tiền chiến. Và, anh bừng ngộ theo cách một người thơ giàu phẩm cách thi sĩ:  Tôi điên/ Giữa cõi khát này/ Chỉ mong / Tu kiếp tù đầy/ Vào em.... Không chỉ thế, Nguyễn Phúc Lộc Thành còn đêm đêm rút ruột hồn thơ của mình như con tằm rút ruột nhả tơ cho những “cuộc đau rút xác” trong cõi tình mê đắm của thi ca anh như bài thơ Rút ruột dưới đây:

 

Xin trống vắng

Để nao lòng

Xin đêm lạnh

Để biết mong em gần

Gập ghềnh

Để mỏi đôi chân

Chiếc hôn cứu rỗi

 Gian truân kiếp người

Bờ mi ướt

Ướp nụ cười

Môi mềm em

Ướp hoa tươi giữa đời

Ẩn dụ

Đáy áo mỏng lơi

Giấu bờ cong mịn

Của tôi với nàng

Thu đi

Gân lá thôi vàng

Em xa vắng

Để mênh mang đông về

Đất mầu

 Rút xác sông quê

Thời gian rút ruột

Câu thề trăm năm

Cây đau

Rút xác cựa mầm

Tôi đau rút ruột

Xa xăm để gần

Câu thơ

Rút xác gọi vần

Tôi - em rút ruột

Ngàn lần để yêu.. 

                     (thơ Nguyễn Phúc Lộc Thành)

 Theo tôi, thơ lục bát của Nguyễn Phúc Lộc Thành có một trường mỹ cảm riêng mà mỗi bài thơ tình như một diễn ngôn về cái đẹp theo cách nhìn của riêng anh. Dẫu đã bắt đầu hay và tỏ ra là một cây bút lục bát có nghề và có cách diễn cảm mới về câu chữ, tôi nghĩ anh vẫn cần dày công về nghệ thuật hơn nữa để tìm ra một lối đi, một cách làm mới những câu thơ lục bát vốn đã quen vần, quen điệu của mình, tránh rơi vào sự dễ dãi và lặp lại các tứ thơ.

Từ khóa
Chia sẻ

Tin khác

0 bình luận

Bình luận

Email sẽ không được công khai trên trang.
Điền đầy đủ các thông tin có *