Sen nở như không biết người âu sầu/ Hay sen cũng âu sầu mà người không biết/ Cùng sắc trắng trong, cùng đượm hương từ ngàn đời/ Chỉ khác em lên tiếng mà ta lặng im. (Liên bút từ sen - Nguyễn Lương Ngọc)
Gửi thư    Bản in

Chùm thơ Trần Thế Vinh

15-02-2012 08:57:42 AM

Tác giả Trần Thế Vinh

 

Gởi Trường Sa cột mốc thơ tôi

 

Cây cỏ ở Trường Sa

Thấm đậm màu da vàng dân tộc

Ngày đêm hát reo cùng ngọn sóng

Xin gởi giọt trăng ra ngoài ấy gieo tình.

 

Nước biển ở Trường Sa

Xanh xanh ngọn lúa đồng bằng đang mùa lũ lụt

Gió quất ngọn lên từng khe đá

Ngàn năm…

Xin hiến giọt thơ tôi ra ngoài ấy

Như máu…

Ông cha ta thấm đỏ cột chủ quyền.

 

Mỗi hạt sỏi ở Trường Sa

Dính bao giọt mồ hôi chàng trai gái Việt

Xây đấp nên làng nên xóm chon von

Biển. Sóng…

Và sấm sét bão giông ở Trường Sa

Hơn tám mươi triệu trái tim Việt Nam thao thức

Một giọt thơ này

Xin hiến vào cột mốc Trường Sa!

8.2011

 

 

Mộ gió

 

Mộ gió

Trăm năm quay đầu ra biển cả

Ngắm nước trùng khơi

Se thắt lòng…

Mộ gió muôn đời đuổi sóng trăm năm

Biển vụt im lìm lặng thở

Cùng nặng nợ với người xưa.

 

Mộ gió

Trăm năm tọa độ không tên

Xếp hàng trên cát

Đất mẹ chạnh lòng đêm đêm

Mộ gió muôn đời gom sóng vào nổi gió

Biển sẽ mặn hơn máu

Thâm biên thùy…

 

Lãng đãng mây trắng

Lãng đãng nước trong

Mặt trời mộ gió hay cột mốc biển Đông ?

9.2011

 

Một mình ta ngắm ta thôi

 

Nhà ta. Một hốc núi rừng

Không mái, không vách gió tưng tửng vào

Em là những ánh mắt sao

Mọc lên rồi lặng xao lao đêm dài!

 

Một mình. Ta giữa trần ai

Cửa không mở, then không gài…trống trơn

Có cơn gió lạ chập chờn

Như đôi cánh bướm đang vờn đuổi nhau!

 

Ta nào dạm trước, hỏi sau

Chỉ xin im lặng giữa nôn nao chiều

Cõi phàm miệng lưỡi đáng yêu

Biết là giờ chót mới điêu đứng đời…

 

Một mình ta gọi ta thôi

Như con Tu hú khản lời sớm trưa!

 

Một mình ta ngắm mây mưa

Như con mắt lá đong đưa. Chính mình!

 

 

Một chút xanh

 

Cây cà, cây ớt, mồng tơi…

Ta trồng lên miếng đất cơi. Sân vườn

Có người nghé lại nhún nhường

Sau ông cứ phải vấn vương bùn sình

 

Tầng cao. Đất hẹp. Phố xinh

Ta chơi một cảnh vườn tình đơm hoa

Bông cà tím ngắt, ngọc ngà

Trái ớt đang chín đỏ hoa hồn làng

Nhớ về mẹ. Nhớ mang mang

Đưa ta về ngỏ xóm làng cỏ cây

Mồng tơi xanh lá mọc đầy

Vòi tua tủa. Như xé mây tìm trời…

Quê xưa, lối cũ xa rồi

Ra phố thị. Nhớ bời bời màu xanh

 

Là ta tuổi xế chót cành

Trồng lên một miếng đất xanh mong chờ

Chút màu quê mẹ mộng mơ

Trái chín đỏ. Thành giọt thơ cuối ngày!

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Tư liệu  

Nam triều công nghiệp diễn chí không phải cuốn tiểu thuyết lịch sử đầu tiên của nước ta.

VanVN.Net - Bài viết  “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...