Sen nở như không biết người âu sầu/ Hay sen cũng âu sầu mà người không biết/ Cùng sắc trắng trong, cùng đượm hương từ ngàn đời/ Chỉ khác em lên tiếng mà ta lặng im. (Liên bút từ sen - Nguyễn Lương Ngọc)
Gửi thư    Bản in

Chùm thơ Văn nghệ số 5/2012

11-02-2012 03:03:04 PM

BÙI SIM SIM

Sau cơn mưa này

 

Sau cơn mưa này mình gặp nhau, nhé anh

Em lại nói lời nồng nàn xưa hơn trái đất

Em yêu anh

 

Mỏng mảnh vậy thôi mà em mang nặng nhọc

Nỗi nhớ hay cơn giông nghẹn ứ chân trời

 

Sau cơn mưa này mình gặp nhau, nhé anh

Tiếng sét xiên qua số phận chúng mình

Đòi phát sáng

 

Đất không đủ rộng cho mình trú chân

Đời không đủ bao dung cho mình ấm

Thì tình yêu chắp cánh

 

Sau cơn mưa này mình bay lên, nhé anh.

 

MAI QUỲNH NAM

Tự sự

 

1.

Dòng ký ức phân trần và nhận biết

mọi buồn vui vô thức, hữu hình

một tiếng vỡ có thể là tiếng khóc

dội từ ngày cắt rốn khai sinh

2.

Con người kép nó làm anh khổ

cái thằng A cãi lại thằng B

đến phút chót cả hai im lặng

ấy là khi xuất hiện chữ huề

3.

Em là cả thế giới

không, em là thế giới trừ đi con sóng

con sóng là anh cuốn vào em

em lại thành khởi nguyên

3.

Hoa thơm

ngây ngất

rối bời

giống như con thuyền trôi

                                    không định hướng

giống như

            không tư tưởng

 

NGUYỄN HỒNG VINH

Nhãn muộn

 

Theo em vào vườn nhãn muộn

Quả sai, vỏ mỏng vị thơm

Có phải bởi từ chất đất

Và người lai tạo sớm hôm?

 

Tháng tám trời cao xanh hơn

Má em hồng thêm trong nắng:

“Tiếc anh không về thật sớm

Từ hồi cây nhãn đang hoa”

 

Sông Hồng cuồn cuộn phù sa

Đàn ong mê say hút mật

Năm nay xứ nhãn được mùa

Cành thấp, cành cao trĩu quả

 

Nhãn muộn, anh về vẫn kịp

Muộn cho quả ngọt đậm hơn

Muộn cho dài thêm thương nhớ

Khi xa lòng dạ vấn vương…

 

Mùa lũ qua, thu mới chớm

Sông Hồng như cánh tay vươn

Em trao anh chùm nhãn muộn

Ta đi dưới bóng cây vườn…

 

LÊ THIẾU NHƠN

Thành phố Boléro

 

Thành phố boléro

Mây buông sông chậm

Còi tàu dài bao nỗi ly hương

 

Thành phố gió hát ru

Đường mưa trưa muộn

Tháp cô đơn gạch vỡ trong lòng

 

Thành phố kẻ làm thơ

Đêm mơ tơ nhện

Biển cồn cào giăng lưới trăng sao

 

Thành phố da rám nắng

Tiếng mõ ngõ khuya

Bóng ai về buổi chợ mờ sương

 

Thành phố bàn chân vội

Mắt buồn vương sóng

Ai mở buồm bến cá xa khơi!

 

NGUYỄN LOAN

Hỏi tuổi

 

Soi gương ngày Tết

Hỏi tuổi mình đâu?

Mùa đi mải miết

Tuổi trôi qua cầu…

Làm sao trao hết

Nỗi niềm cho nhau?

Thơ tình cứ viết

Trắng buồn tóc, râu…

Ta giờ – cổ thụ

Thấm đầy mưa ngâu

Em – cây vừa nhú

Lộc non mùa đầu…

Soi gương ngày Tết

Hỏi tuổi mình đâu

Thơ ơi có biết

Đời như chuyến tàu?

 

LÝ HOÀI XUÂN

Trẩy lá cho mai

 

Đừng buồn, Mai

Dẫu thân cành đau

Trơ xương giữa đông giá rét!

 

Hãy dồn hết vào hoa

Vì Xuân và Tết

Vì người yêu Mai!

 

Hạnh phúc chia mọi nhà

Xẻ thân chẳng tiếc

Lá mất

Hề chi!

 

Ta nuôi hy vọng ở Mai

Tin Mai giàu sinh lực

Dâng đời nghìn đoá vàng tươi…

 

Nguồn: Văn nghệ

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Tư liệu  

Nam triều công nghiệp diễn chí không phải cuốn tiểu thuyết lịch sử đầu tiên của nước ta.

VanVN.Net - Bài viết  “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...