Gửi thư   
Bản in
NGUYỄN ĐÌNH THI
Mùa xuân *
Gió lạnh thổi về nỗi nhớ
Và thổi về một con chim nhỏ
Bên dòng sông đôi cánh vỗ bồi hồi
Mùa xuân
Mùa xuân đến. Mùa xuân đến rồi
Bước trong mù sa, đến đây cùng ta
Gội sương giá, mùa xuân đến
Ôi năm tháng, những đời người
Giữa nghìn vất vả, những niềm vui
Cuộc sống. Tình yêu. Hy vọng
Xuân bắt đầu từ đây
Mùa xuân ơi, xuân nhớ hay quên ?
Mùa xuân ơi, xuân nhớ hay quên ?
Không. Ta không quên
Trong đêm lặng, ánh đèn
Giọt nước mắt nào rơi xa vắng
Ta không quên
Nghìn nẻo đường mưa nắng
Bao nhiêu năm gió bụi chiến trường
Mưa nắng lăn mình trong lửa
Ta không quên
Buổi chiều lầy lội, bờ cỏ úa
Bùn bết máu trên mặt người tử sĩ
Ta không quên. Ta làm sao quên
Gió lạnh thổi về nỗi nhớ
Và bờ đường, hàng cây nghiêng ngả
Ôi dòng sông sao cuốn mãi bồi hồi
Mùa xuân. Mùa xuân đến
Mùa xuân đến rồi
Ôi cánh chim non
Bay về phía muôn trùng
Mang tình yêu vô cùng
Tới chân trời mênh mông.
_____
* Đây là bài thơ trong di cảo của nhà văn Nguyễn Đình Thi.
Ông viết bên bờ sông Vàm Cỏ Đông trong lần đi B năm 1974
HOÀNG QUÝ
Chiêm bao xanh
Đã đi qua trăm sông
Và cũng chừng ấy suối
Biển vẫy sóng mơ hồ
Gọi lá buồm nhỏ bé
Thời gian như bước ngựa
Phi trong miền chiêm bao
Trăng chưa tròn mộng mị
Đã vấp ngày xanh rêu
Ngoảnh lại bến thương hồ
Sương thoa màu phấn cũ
Bao nhiêu lời ái ân
Vướng vào chiều tan chợ…
9-9-2011
TỪ QUỐC HOÀI
Thư ngỏ
Chúng ta rên rẩm, ẩm ương… đủ cả!
đấy không phải thực đơn
dành cho các nhà thơ
càng không phải hóa đơn
thanh toán mớ nợ đời…
chưa chừng chúng ta bội thực
món chả ram câu chữ
có thể chưa một lần anh tận hưởng
hương sực nức từ miệng những con ong
kìa! Nhà thơ thề thốt yêu dân
run bắn trước bậc thềm danh vọng
gió nhẹ đưa bàn tay phù chú
làm đất đá rung lên trận cười
cao hơn cả ngôi vua
thơ không chịu cắt xén
theo khuôn khổ những chiếc ghế
thơ không chịu trải thảm
cho bước chân của nhà thơ
tung tẩy giữa biển đời lấm láp
thơ bay lên
sống động những mặt trời.
Phạm Đương
Trong nghĩa trang liệt sĩ
ngày mùng Một Tết
Tưởng nhớ anh Hai Hồng
Mỗi năm chỉ được đôi lần
những cây nhang ngùn ngụt cháy
một trăm ba mươi tám nấm đất
đồng loạt sáng lên trong ngày mùng Một
những cây nhang chưa bao giờ thành đuốc
tôi lạy bốn nấm đất
một Phạm Văn Hồng
một Nguyễn Văn Sâm
một chưa biết tên
một vô danh như nghìn vô danh dọc bãi bờ đất nước
năm bảy hai anh Hồng mười chín tuổi
năm ấy anh Sâm ít hơn một tuổi
hai anh vô danh còn lại cũng từng ấy tuổi đầu
chưa biết yêu
chưa kịp hôn
chiếc hố bom đã thành chung huyệt mộ
bốn nấm đất giờ đã ra riêng
nhưng xương thịt các anh làm sao riêng được?
các anh tôi đã hóa đất đai Tổ quốc
không thể vô danh trên những liếp cỏ non này!
ngùn ngụt cháy trong ngày đầu năm
tôi thành cây nhang
rưng rức.
Mùng Một Tết năm Tân Mão-2011
VĨNH THÔNG
Ly cà phê đêm cuối năm
Đấy là ly cà phê cuối cùng sau 24 giờ
Ly cà phê cuối cùng sau 365 ngày
Vui buồn, tin yêu, tất bật
Tất cả, cũng sẽ trôi.
Ly cà phê này ta sẽ tự mừng ta
Để bước sang một hành trình mới
Ly của mong đợi
Ly của nỗi nhớ
Lắc lư trong hơi lạnh chuyển mùa.
Gió ngoài sông sẽ lao xao
Và vàng mai, và tiếng đì đùng của pháo
Màn hình computer không còn sáng
Ta dành cho khoảng lặng này
Cho vị đắng cuối năm.
Ngày mai
Mở cửa ra để thấy long lanh
Và một ly cà phê cho năm mới
Chắc sẽ nhớ, nhớ sao da diết
Ly cà phê cuối cùng
Đêm ấy tiễn năm đi
ĐỖ PHÚ NHUẬN
Trên đỉnh non Yên
Vừa vịn trúc bước lên
Đã gặp thông đứng đợi
Qua ngàn bậc non thiêng
Gió xuân ào ạt thổi.
Cây hòa giữa đại ngàn
Lung linh màu huyền thoại
Thấp thoáng dưới bóng tùng
Tiếng người xưa vọng mãi.
Phật lặng lẽ trong am
Nhìn chúng sinh mải miết
Giữa bể khổ trầm luân
Ai bến trong dòng đục.
Lòng vững tin ở trúc
Lọc trong hết bụi trần
Đường lô xô đá cuội
Càng thêm đằm bước chân.
Lên tới đỉnh non Yên
Gặp mênh mang trời đất
Bao muộn phiền tan hết
Chuông chùa Đồng vân vi!…
HỒ MINH TÂM
Và rồi Tết cũng qua
* Cho một tâm trạng cũ
Đã nghe tết về
trong giọng nói mẹ tôi
nỗi lo âu dày hơn lưng người
- đàng xa, con khéo mà đi
và tết về trong mắt em
thoảng chút xa xôi, chút mặn mòi năm cũ
tết về, năm có mới không em
…
ta sờ nắn hương vị ngày sang
trong cành mai phương bắc
trong cành đào phương nam
nghe thịt da rân – rân – niềm nguồn cội
xa xôi này bên tôi
bên gương mặt quen, gương mặt bè bạn
kẻ hớn hở tựa bé con
người xót xa tiếc giọt mồ hôi tháng chạp
ngoài kia
tết nghiêng bên hè phố cũ
xe lăn méo mó nụ cười
ngày cuối năm, bàn ghế tranh nhau nhớ về quê cũ
lan man chuyện bánh – trái - khói - hương
và rồi tết cũng qua
lẫn lộn buồn vui
tính toan kỳ vọng
không biết tết về năm có mới không
Nguồn: Văn nghệ
NGUYỄN ĐÌNH THI
Mùa xuân *
Gió lạnh thổi về nỗi nhớ
Và thổi về một con chim nhỏ
Bên dòng sông đôi cánh vỗ bồi hồi
Mùa xuân
Mùa xuân đến. Mùa xuân đến rồi
Bước trong mù sa, đến đây cùng ta
Gội sương giá, mùa xuân đến
Ôi năm tháng, những đời người
Giữa nghìn vất vả, những niềm vui
Cuộc sống. Tình yêu. Hy vọng
Xuân bắt đầu từ đây
Mùa xuân ơi, xuân nhớ hay quên ?
Mùa xuân ơi, xuân nhớ hay quên ?
Không. Ta không quên
Trong đêm lặng, ánh đèn
Giọt nước mắt nào rơi xa vắng
Ta không quên
Nghìn nẻo đường mưa nắng
Bao nhiêu năm gió bụi chiến trường
Mưa nắng lăn mình trong lửa
Ta không quên
Buổi chiều lầy lội, bờ cỏ úa
Bùn bết máu trên mặt người tử sĩ
Ta không quên. Ta làm sao quên
Gió lạnh thổi về nỗi nhớ
Và bờ đường, hàng cây nghiêng ngả
Ôi dòng sông sao cuốn mãi bồi hồi
Mùa xuân. Mùa xuân đến
Mùa xuân đến rồi
Ôi cánh chim non
Bay về phía muôn trùng
Mang tình yêu vô cùng
Tới chân trời mênh mông.
_____
* Đây là bài thơ trong di cảo của nhà văn Nguyễn Đình Thi.
Ông viết bên bờ sông Vàm Cỏ Đông trong lần đi B năm 1974
HOÀNG QUÝ
Chiêm bao xanh
Đã đi qua trăm sông
Và cũng chừng ấy suối
Biển vẫy sóng mơ hồ
Gọi lá buồm nhỏ bé
Thời gian như bước ngựa
Phi trong miền chiêm bao
Trăng chưa tròn mộng mị
Đã vấp ngày xanh rêu
Ngoảnh lại bến thương hồ
Sương thoa màu phấn cũ
Bao nhiêu lời ái ân
Vướng vào chiều tan chợ…
9-9-2011
TỪ QUỐC HOÀI
Thư ngỏ
Chúng ta rên rẩm, ẩm ương… đủ cả!
đấy không phải thực đơn
dành cho các nhà thơ
càng không phải hóa đơn
thanh toán mớ nợ đời…
chưa chừng chúng ta bội thực
món chả ram câu chữ
có thể chưa một lần anh tận hưởng
hương sực nức từ miệng những con ong
kìa! Nhà thơ thề thốt yêu dân
run bắn trước bậc thềm danh vọng
gió nhẹ đưa bàn tay phù chú
làm đất đá rung lên trận cười
cao hơn cả ngôi vua
thơ không chịu cắt xén
theo khuôn khổ những chiếc ghế
thơ không chịu trải thảm
cho bước chân của nhà thơ
tung tẩy giữa biển đời lấm láp
thơ bay lên
sống động những mặt trời.
Phạm Đương
Trong nghĩa trang liệt sĩ
ngày mùng Một Tết
Tưởng nhớ anh Hai Hồng
Mỗi năm chỉ được đôi lần
những cây nhang ngùn ngụt cháy
một trăm ba mươi tám nấm đất
đồng loạt sáng lên trong ngày mùng Một
những cây nhang chưa bao giờ thành đuốc
tôi lạy bốn nấm đất
một Phạm Văn Hồng
một Nguyễn Văn Sâm
một chưa biết tên
một vô danh như nghìn vô danh dọc bãi bờ đất nước
năm bảy hai anh Hồng mười chín tuổi
năm ấy anh Sâm ít hơn một tuổi
hai anh vô danh còn lại cũng từng ấy tuổi đầu
chưa biết yêu
chưa kịp hôn
chiếc hố bom đã thành chung huyệt mộ
bốn nấm đất giờ đã ra riêng
nhưng xương thịt các anh làm sao riêng được?
các anh tôi đã hóa đất đai Tổ quốc
không thể vô danh trên những liếp cỏ non này!
ngùn ngụt cháy trong ngày đầu năm
tôi thành cây nhang
rưng rức.
Mùng Một Tết năm Tân Mão-2011
VĨNH THÔNG
Ly cà phê đêm cuối năm
Đấy là ly cà phê cuối cùng sau 24 giờ
Ly cà phê cuối cùng sau 365 ngày
Vui buồn, tin yêu, tất bật
Tất cả, cũng sẽ trôi.
Ly cà phê này ta sẽ tự mừng ta
Để bước sang một hành trình mới
Ly của mong đợi
Ly của nỗi nhớ
Lắc lư trong hơi lạnh chuyển mùa.
Gió ngoài sông sẽ lao xao
Và vàng mai, và tiếng đì đùng của pháo
Màn hình computer không còn sáng
Ta dành cho khoảng lặng này
Cho vị đắng cuối năm.
Ngày mai
Mở cửa ra để thấy long lanh
Và một ly cà phê cho năm mới
Chắc sẽ nhớ, nhớ sao da diết
Ly cà phê cuối cùng
Đêm ấy tiễn năm đi
ĐỖ PHÚ NHUẬN
Trên đỉnh non Yên
Vừa vịn trúc bước lên
Đã gặp thông đứng đợi
Qua ngàn bậc non thiêng
Gió xuân ào ạt thổi.
Cây hòa giữa đại ngàn
Lung linh màu huyền thoại
Thấp thoáng dưới bóng tùng
Tiếng người xưa vọng mãi.
Phật lặng lẽ trong am
Nhìn chúng sinh mải miết
Giữa bể khổ trầm luân
Ai bến trong dòng đục.
Lòng vững tin ở trúc
Lọc trong hết bụi trần
Đường lô xô đá cuội
Càng thêm đằm bước chân.
Lên tới đỉnh non Yên
Gặp mênh mang trời đất
Bao muộn phiền tan hết
Chuông chùa Đồng vân vi!…
HỒ MINH TÂM
Và rồi Tết cũng qua
* Cho một tâm trạng cũ
Đã nghe tết về
trong giọng nói mẹ tôi
nỗi lo âu dày hơn lưng người
- đàng xa, con khéo mà đi
và tết về trong mắt em
thoảng chút xa xôi, chút mặn mòi năm cũ
tết về, năm có mới không em
…
ta sờ nắn hương vị ngày sang
trong cành mai phương bắc
trong cành đào phương nam
nghe thịt da rân – rân – niềm nguồn cội
xa xôi này bên tôi
bên gương mặt quen, gương mặt bè bạn
kẻ hớn hở tựa bé con
người xót xa tiếc giọt mồ hôi tháng chạp
ngoài kia
tết nghiêng bên hè phố cũ
xe lăn méo mó nụ cười
ngày cuối năm, bàn ghế tranh nhau nhớ về quê cũ
lan man chuyện bánh – trái - khói - hương
và rồi tết cũng qua
lẫn lộn buồn vui
tính toan kỳ vọng
không biết tết về năm có mới không
Nguồn: Văn nghệ
Sự kiện
VanVN.Net – Sáng 19/5/2012, tại Nhà hát lớn Hà Nội đã diễn ra Lễ trao giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật và Danh hiệu Nghệ sỹ nhân dân năm 2012. Đến dự buổi Lễ có đồng chí ...
Nhân vật
VanVN.Net - Mỗi nhà văn đều có một thế giới nhân vật riêng, với thói quen khai thác nhân vật theo một cách riêng. Theo đó, nhân vật có thể là thật hoặc hư cấu, nhưng thường đều dựa trên những ...
Hoạt động Hội Nhà Văn
VanVN.Net – Chiều 18/5/2012, tại Bảo tàng Hồ Chí Minh, Lễ ra mắt và trao tặng bộ sách Hồ Chí Minh với văn nghệ sĩ – văn nghệ sĩ với Hồ Chí Minh được tổ chức vào hồi 14h30’. Đến dự ...
Tư liệu
VanVN.Net - Bài viết “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...

Tiêu đề
Viết bình luận của bạn