Gửi thư   
Bản in
THANH GIANG
Mai tứ quý
Đêm ngậm sương hàm tiếu
Sáng nở rộ vàng tươi
Trời thì… càng nắng lửa
Chiều chưa tàn – xác rơi!
Ai hay đâu một kiếp
Ngắn ngủi chưa đầy ngày
Cánh vàng bay ly biệt
Để hồn buồn trong cây!
Rồi ngậm sương cứ thế
Lứa chị gọi lứa em
Mùa lại mùa: Tứ quí
Nở yêu kiều mắt xem!
TẠ VĂN HOẠT
Gọi “cây hai ngàn lá”*
A lô! Chào Pờ Sảo Mìn
Mường Khương đang nóng hay lạnh
Có lợn cắp nách hay gà đen, trắng
Rượu ngô ủ đã bao lâu
Chúng tớ đến?
Thấy thơ là hẹn
Hoàng Liên Sơn tím
Đêm Lào Cai bếp củi sáng vần
Rượu ngon uống với bạn hiền
Câu chữ bật ra bên liếp vách.
Nhớ những buổi trưa trà đá
Phố Nguyễn Đình Chiểu nhà số chín
Tiền bán trâu rải trăm cây số
Người xuống núi đi học
Cái “lý bản mình”** còn cố mang theo…
A lô! Pờ Sảo Mìn
Bọn mình lên tàu ở Lào Cai
Chắc sớm mai tới Hà Nội
Biết người Pa Dí** không nói dối
Hôm nao sẽ gặp lại ở Mường Khương!
---------
(*) Thơ Pờ Sảo Mìn
(**) Tên một dân tộc ít người ở Tây Bắc
ĐỖ VINH
Tiếng cười hoa đào
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông
Nguyễn Du
Chịu trận gió đông trăm loài hoa khóc
một em cười nảy cành xanh lộc
râm ran từ nhuỵ tới đài
âm âm dội lòng men sứ
cười nghiêng bình cổ rót ngoài giêng hai
giêng hai ngày rộng tháng dài
hoa năm ngoái bập bùng gối vụ
sắc hương theo về rợp hồng lối cũ
má đào ánh ỏi cuốn lên trước rèm
đăm đăm gió đông vào trông ra ngó
một nồng nàn chống rét góc trời riêng
ai cảm lạnh mình em thoát lạnh
nở nguyên nụ giữa trang Kiều lấp lánh
cho gió đông tha thướt đồng hành
lật bể dâu vang tiếng cả cười.
PHAN ĐỨC CHÍNH
Trước cổng đền Phủ Dày
Cổng đền Phủ Dày vút lên trái núi
Một thoáng bụi vương nơi cõi bụi trần
Mẹ đẻ ra con phải là Thánh Mẫu
Một thiên tình sử vào chốn hồng hoang…
Một vầng trăng rơi trên hồ bán nguyệt
Một bông sen đá nắng mưa nhuộm vàng.
Mới biết mẹ xưa bỏ bùa yếm thắm
Một làn sương trắng che vầng trăng non.
Một sợi chuyền vàng thay dây tràng hạt
Em tiến cửa Mẫu cho thuyền em sang.
Một bà cụ già ăn mày cửa Phật
Em quay lưng lại nắng trưa ngỡ ngàng.
VẠN LỘC
Chuông chùa Yên Tử
Tôi đi thả có tìm không
Một chiều Yên Tử chùa Đồng non cao
Tìm cõi lặng, tránh lao xao
Nhân Tông vua Phật đón vào cõi thiêng?
Tìm tôi giữa chốn bình yên
Chuông chùa Yên Tử gọi miền vô ưu.
PHẠM TRƯỜNG THI
Xuân
Xuân đã về mà hoa chưa nở
Hẳn người còn trắc trở phương xa
Chim khách đậu bờ rào nghiêng ngó
Mưa bụi giăng trời đất nhạt nhoà
Đâu chỉ sớm nay ta ngóng đợi
Bao mùa xuân đến mấy xuân qua
Vẫn biết tàu đi không hẹn lại
Mình dắt bóng mình gió sân ga.
BÙI KIM ANH
Bỏ ta người có sướng không
Người mà được như trong mơ
Thì ta yêu đến tôn thờ chẳng thôi
Người đi như gió giữa trời
Bỏ ta ngồi khóc cái thời trẻ trung
Gió bơi trong chốn mịt mùng
Mặc cho lá bớt tứ tung bụi đường
Người đi tìm chốn yêu đương
Bỏ ta cho nắng cho sương dãi dầu
Bỏ tiền mua cau với trầu
Quên vôi thì biết tìm đâu giấc nồng
Bỏ ta người có sướng không
Ta về khép cánh cửa đông rũ sầu.
ĐỖ HOÀNG
Bên thành Luy Lâu
Nghìn năm trận mạc về đâu?
Chỉ còn lại một Luy Lâu phế thành.
Chỉ còn ngọn gió mong manh
Hàng tre cổ tự cội cành leo nheo.
Chỏng chơ đá gạch cánh bèo.
Kiếm cung dấu ngựa tan theo bụi đường.
Trong chiều phảng phất mờ sương,
Người không tên, đất chẳng hương khói gì
Bá vương mộng mị tàn đi
Thành xưa một chỗ để ghi nhớ rằng…
THANH GIANG
Mai tứ quý
Đêm ngậm sương hàm tiếu
Sáng nở rộ vàng tươi
Trời thì… càng nắng lửa
Chiều chưa tàn – xác rơi!
Ai hay đâu một kiếp
Ngắn ngủi chưa đầy ngày
Cánh vàng bay ly biệt
Để hồn buồn trong cây!
Rồi ngậm sương cứ thế
Lứa chị gọi lứa em
Mùa lại mùa: Tứ quí
Nở yêu kiều mắt xem!
TẠ VĂN HOẠT
Gọi “cây hai ngàn lá”*
A lô! Chào Pờ Sảo Mìn
Mường Khương đang nóng hay lạnh
Có lợn cắp nách hay gà đen, trắng
Rượu ngô ủ đã bao lâu
Chúng tớ đến?
Thấy thơ là hẹn
Hoàng Liên Sơn tím
Đêm Lào Cai bếp củi sáng vần
Rượu ngon uống với bạn hiền
Câu chữ bật ra bên liếp vách.
Nhớ những buổi trưa trà đá
Phố Nguyễn Đình Chiểu nhà số chín
Tiền bán trâu rải trăm cây số
Người xuống núi đi học
Cái “lý bản mình”** còn cố mang theo…
A lô! Pờ Sảo Mìn
Bọn mình lên tàu ở Lào Cai
Chắc sớm mai tới Hà Nội
Biết người Pa Dí** không nói dối
Hôm nao sẽ gặp lại ở Mường Khương!
---------
(*) Thơ Pờ Sảo Mìn
(**) Tên một dân tộc ít người ở Tây Bắc
ĐỖ VINH
Tiếng cười hoa đào
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông
Nguyễn Du
Chịu trận gió đông trăm loài hoa khóc
một em cười nảy cành xanh lộc
râm ran từ nhuỵ tới đài
âm âm dội lòng men sứ
cười nghiêng bình cổ rót ngoài giêng hai
giêng hai ngày rộng tháng dài
hoa năm ngoái bập bùng gối vụ
sắc hương theo về rợp hồng lối cũ
má đào ánh ỏi cuốn lên trước rèm
đăm đăm gió đông vào trông ra ngó
một nồng nàn chống rét góc trời riêng
ai cảm lạnh mình em thoát lạnh
nở nguyên nụ giữa trang Kiều lấp lánh
cho gió đông tha thướt đồng hành
lật bể dâu vang tiếng cả cười.
PHAN ĐỨC CHÍNH
Trước cổng đền Phủ Dày
Cổng đền Phủ Dày vút lên trái núi
Một thoáng bụi vương nơi cõi bụi trần
Mẹ đẻ ra con phải là Thánh Mẫu
Một thiên tình sử vào chốn hồng hoang…
Một vầng trăng rơi trên hồ bán nguyệt
Một bông sen đá nắng mưa nhuộm vàng.
Mới biết mẹ xưa bỏ bùa yếm thắm
Một làn sương trắng che vầng trăng non.
Một sợi chuyền vàng thay dây tràng hạt
Em tiến cửa Mẫu cho thuyền em sang.
Một bà cụ già ăn mày cửa Phật
Em quay lưng lại nắng trưa ngỡ ngàng.
VẠN LỘC
Chuông chùa Yên Tử
Tôi đi thả có tìm không
Một chiều Yên Tử chùa Đồng non cao
Tìm cõi lặng, tránh lao xao
Nhân Tông vua Phật đón vào cõi thiêng?
Tìm tôi giữa chốn bình yên
Chuông chùa Yên Tử gọi miền vô ưu.
PHẠM TRƯỜNG THI
Xuân
Xuân đã về mà hoa chưa nở
Hẳn người còn trắc trở phương xa
Chim khách đậu bờ rào nghiêng ngó
Mưa bụi giăng trời đất nhạt nhoà
Đâu chỉ sớm nay ta ngóng đợi
Bao mùa xuân đến mấy xuân qua
Vẫn biết tàu đi không hẹn lại
Mình dắt bóng mình gió sân ga.
BÙI KIM ANH
Bỏ ta người có sướng không
Người mà được như trong mơ
Thì ta yêu đến tôn thờ chẳng thôi
Người đi như gió giữa trời
Bỏ ta ngồi khóc cái thời trẻ trung
Gió bơi trong chốn mịt mùng
Mặc cho lá bớt tứ tung bụi đường
Người đi tìm chốn yêu đương
Bỏ ta cho nắng cho sương dãi dầu
Bỏ tiền mua cau với trầu
Quên vôi thì biết tìm đâu giấc nồng
Bỏ ta người có sướng không
Ta về khép cánh cửa đông rũ sầu.
ĐỖ HOÀNG
Bên thành Luy Lâu
Nghìn năm trận mạc về đâu?
Chỉ còn lại một Luy Lâu phế thành.
Chỉ còn ngọn gió mong manh
Hàng tre cổ tự cội cành leo nheo.
Chỏng chơ đá gạch cánh bèo.
Kiếm cung dấu ngựa tan theo bụi đường.
Trong chiều phảng phất mờ sương,
Người không tên, đất chẳng hương khói gì
Bá vương mộng mị tàn đi
Thành xưa một chỗ để ghi nhớ rằng…
Sự kiện
VanVN.Net – Sáng 19/5/2012, tại Nhà hát lớn Hà Nội đã diễn ra Lễ trao giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật và Danh hiệu Nghệ sỹ nhân dân năm 2012. Đến dự buổi Lễ có đồng chí ...
Nhân vật
VanVN.Net - Mỗi nhà văn đều có một thế giới nhân vật riêng, với thói quen khai thác nhân vật theo một cách riêng. Theo đó, nhân vật có thể là thật hoặc hư cấu, nhưng thường đều dựa trên những ...
Hoạt động Hội Nhà Văn
VanVN.Net – Chiều 18/5/2012, tại Bảo tàng Hồ Chí Minh, Lễ ra mắt và trao tặng bộ sách Hồ Chí Minh với văn nghệ sĩ – văn nghệ sĩ với Hồ Chí Minh được tổ chức vào hồi 14h30’. Đến dự ...
Tư liệu
VanVN.Net - Bài viết “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...

Tiêu đề
Viết bình luận của bạn