Sen nở như không biết người âu sầu/ Hay sen cũng âu sầu mà người không biết/ Cùng sắc trắng trong, cùng đượm hương từ ngàn đời/ Chỉ khác em lên tiếng mà ta lặng im. (Liên bút từ sen - Nguyễn Lương Ngọc)
Gửi thư    Bản in

Thơ: "Câu thơ cuối cùng" - Trần Phương Trà

(Tưởng nhớ nhà thơ Thanh Tịnh)

17-12-2011 01:24:15 PM

Bốn mươi hai năm trời xa quê

Mười lăm ngàn ngày dài đằng đẵng

Sống trong cô đơn, nuốt bao cay đắng

Lấy tiếng cười

Quây quần bên bè bạn cho nguôi

Bốn mươi hai năm “xa cách quê hương

Ăn cơm tập thể, nằm giường cá nhân”

Những phút sắp từ giã cõi trần

Trí óc ông vẫn sáng

Đọc câu thơ Nguyễn Du viết bằng chữ Hán

“Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân”

(Đường nhỏ gió lạnh dồn vào một thân)

Câu thơ đọc cuối cùng như một lời tổng kết

Cộng bao nhiêu nỗi đau

Một lời chào vĩnh biệt…

 

Trong hành trang ông mang theo

Có tiếng “hờ ơ…” dài ngót ngàn năm,

Cảnh sắc núi rừng âm u bóng người “ngậm ngãi tìm trầm”,

Cánh đồng qua làng Mỹ Lý do ông đặt,

Cái ga xép nép bên con đường sắt

“Những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường …”

Những người dân “quê mẹ” chân chất dễ thương…

Khi đi xa ông làm sao tính được

Điều ông hằng mơ ước[1]

Những câu những chữ đã “đượm mầu dân gian”.

 

Hà Nội, 15-12-2011

 


(1) Thơ Thanh Tịnh: Ước gì để lại mùa sau/ Một câu một chữ đượm màu dân gian

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Tư liệu  

Nam triều công nghiệp diễn chí không phải cuốn tiểu thuyết lịch sử đầu tiên của nước ta.

VanVN.Net - Bài viết  “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...