Sen nở như không biết người âu sầu/ Hay sen cũng âu sầu mà người không biết/ Cùng sắc trắng trong, cùng đượm hương từ ngàn đời/ Chỉ khác em lên tiếng mà ta lặng im. (Liên bút từ sen - Nguyễn Lương Ngọc)
Gửi thư    Bản in

“Ngày linh hương nở sáng” – tập thơ của Đinh Thị Như Thúy

14-02-2012 09:18:46 AM

VanVN.Net – “Thế giới thơ Đinh Thị Như Thuý dù không đề cập đến ngoại giới với tính chất hư ảo, huyền bí mà chỉ soi chiếu bằng chất thực của đời sống nhưng nó lại được chứng nghiệm từ một hồn thơ đầy năng lượng xúc cảm. Chủ thể “Ngày linh hương nở sáng” đã gắn kết thành công ám ảnh cuộc đời vào thơ ca. Thơ cất lên tiếng nói của thi sĩ và của cõi thế. Tâm thế đối nghịch, dịch chuyển trong “Ngày linh hương nở sáng” đã cho thấy sự chọn lựa con đường của nữ thi sĩ: con đường của sự vươn lên, khẳng định bản ngã…” (Hoàng Thụy Anh). VanVN.Net trân trọng giới thiệu những bài thơ trích trong tập thơ vừa được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2011 của “tân hội viên” Đinh Thị Như Thúy…

Nhà thơ Đinh Thị Như Thúy

 

Có phải tất cả kiếm tìm đều như thế

 

                    Vũ đã nói:

                        bài học cần học nhất trong cuộc đời này

                        là sự từ bỏ 

 

Như đường bay chim én

Như cánh bướm mùa khô

Như dần thưa

Như dần chậm

Như im bặt

 

Một cái cây đứng chờ ngọn gió

Một cái cây đứng chờ ngọn lửa

Một cái cây chờ được reo lên

Một cái cây chờ được ngùn ngụt cháy

Một cái cây chờ được hiến mình

Một cái cây chờ được gục ngã

 

*

Sự im lặng đôi khi là bình yên

Đôi khi là dấu hiệu chết chóc

 

(Hay chết chóc và bình yên là một

 

Như Vũ ngày ra đi

Mặc kệ mọi ồn ã mặc kệ mọi tất bật

Vũ đang bận rộn với cái chết

Bận rộn với bình yên Vũ đã chọn

Bình yên Vũ sẽ đuổi theo

Mãi mãi)

 

Đôi khi nét mặt thản nhiên lời nói thản nhiên

Mà cắt cứa tím bầm trong da thịt

Những dị dạng không tìm lối thoát ra

Những dị dạng đau đớn tìm nhau

Vây bọc nhau

An ủi nhau

Chất chồng lên nhau

Làm nên một thế giới khác

 

Thế giới của những giấc mơ và những bông hoa độc

Ngang qua thế giới này chúng ta gặp Vũ

 

*

Sáng nay rừng không bướm trắng

Sáng nay rừng không gió động

Mưa trái mùa đã rơi suốt đêm qua

 

Suốt đêm mưa rơi trên những hoa dại mới nẩy mầm

Suốt đêm mưa rơi trên dự cảm những bồn chồn ly biệt

 

Có thể chúng ta phải tự trách mình

Có thể chúng ta phải tự thương mình

Có thể chúng ta phải cười như Vũ khi mọi người vuốt mắt

 

Có thể chúng ta phải ngoái nhìn những biến thiên của mọi kiếm tìm

Như thể nhìn một ban mai dịu nhẹ

Như thể nhìn một gương mặt bình yên sau giấc ngủ dài

 

16.1.2008

 

Một vòm cây xác xơ không gió

 

                                               Để nhớ Trúc, người hát Ngô Thuỵ Miên

                                               trên biển Mỹ Khê năm 1981...

 

Sự nghèo nàn rỗng tuếch đã lộ ra

Một ngày cuối năm biển mọc đầy nắng

Mọc những cánh tay nghều ngào lạnh

Mọc những giai điệu buồn

 

Triệu triệu mắt lưới cũ mèm chết

Triệu triệu mắt cá lóng lánh chết

Triệu triệu đốm lân tinh trên cát chết

Cái chết đẹp như câu hát

Cái chết đẹp như ánh sáng

 

*

Trúc đã viết tên mình trên cát ướt

Trúc đã chờ sóng xoá đi những con chữ run run

Trúc đã luôn nghe tiếng gọi đôi chân

(Chỉ đôi chân bần bật run nghe tiếng gọi)

Về đâu

Sắc lẻm xoáy sâu

Biển rối tung ngàn bọt trắng

 

Những dâng lên của sóng một ngày xa

Những gào lên biết chỉ là vô ích

Những dằm sâu trong trái tim

Biển mặn

Không tẩy rửa được vết hằn sứa lửa

 

Trúc xác xơ mái tóc xác xơ bàn tay

Đôi gò má xác xơ xanh mét

Mỗi hơi thở là một lời thì thầm mệt

Giấc mơ không đủ ấm để tìm về

Ngôi nhà bé thơ không đủ ấm để tìm về

Thấy đu đưa tâm hồn mình như mảnh buồm rách

Không sắc màu

 

*

Một vòm cây xác xơ không gió

Là tất cả những gì còn lại

Trúc

Sau ngày biển động...

 

4.2.2008

 

Ngày nhiễm độc

 

đã dai dẳng trở lại nhiều lần cơn sốt u buồn làm nhoè mờ mọi cảm giác, đó là ngày hai mươi mốt tháng bảy bờ biển phía nam thái bình dương phủ đầy tảo đỏ, người đàn bà trở mình ngồi dậy sự đau nhức trú ngụ trong từng ống xương đã làm nên những cơn ác mộng suốt đêm, thế giới đang bị nhiễm độc những độc tố đang đi vào mỗi vật thể theo những con đường khác nhau, những con cá nhiễm độc những trái táo đỏ nhiễm độc, nhiễm độc dòng sông nhiễm độc bầu trời nhiễm độc sữa, nhiễm độc truyền thông nhiễm độc những ruộng rau muống những nồi thịt hầm, nhiễm độc những tách café sủi bọt, những vô cảm những thản nhiên những cơ hội những đổi thay tráo trở của những con chữ trong những bài thơ của những nhà thơ

 

người đàn bà với cơn rúc rỉa trong ống chân, nghe ngóng sự đau nhức ứ căng tưởng chừng trong ống xương không là tuỷ mà tràn đầy độc tố, những cào cấu man dại vào thịt da rướm máu là phản ứng tức thời muốn thanh lọc mình bằng thương tích, đau đớn hãi sợ nàng quẫy cựa muốn hét lên nhưng không một tiếng vang nào được thoát ra từ vòm họng trống rỗng, ngay lúc đó nàng cay đắng nhận ra mình đã đánh mất chiếc lưỡi trong những triền miên trốn chạy, ôi những lời định nói những bài hát định thì thầm những tiếng gọi định gửi vào không gian thinh lặng lúc bình minh tất thảy đã thành vô vọng rồi sao

từ đó nàng tập nói bằng mắt bằng hơi thở bằng những cọng tóc mai cứ chực xoã bung khi bị kích động, từ đó nàng tập nuốt những suy nghĩ xuống bụng và vùng bụng dưới của nàng luôn căng tức nóng ran, chỉ một thời gian sau nàng đã có cái vẻ nặng nề chậm chạp ưu tư của môt thiếu phụ mang thai đang chờ ngày sinh nở

 

5.7.2009

 

45’ điện thoại đường dài buổi trưa

 

Những tranh cãi không làm sáng ra điều đang tranh cãi

Những sinh vật phù du (không phù du) bơi trong những biển

Xa

Cách nhau.

 

Mặn

Mặn hơn

Và mặn hơn nữa

 

Không phải muối nước mắt hay máu

Một điều gì ai cũng biết

Nhưng không ai tỏ ra đã biết

 

 

Những tranh cãi làm vỡ ra điều không có trong những điều đang tranh cãi

Những sinh thể đã quên

Tuổi tên

Ngày tháng

 

Vệt chai ngày nào trên đôi tay

Nấm mồ ngày nào chết lặng

 

Chỉ tiếng réo u u trong ống nghe

Chỉ tiếng réo u u

 

Ngắn

Ngắn hơn

Và ngắn hơn nữa

 

Như viên đạn ở khoảng cách gần

Tầm thấp

Khoan vào sọ não

Vỡ

Tung

 

                               11.4.2010

 

Đã dịu dàng nói lời từ biệt

 

Không gì tù đọng mãi

 

Chúng ta trượt

Và trượt

 

Từ một không gian

Đến một không gian

 

Trên những đường biên đang bị xóa nhòa

Chúng ta lặng lẽ đón nhận nhau

 

Không chối từ

Những thảm hại của bao nhiêu mục ruỗng

 

Cả những tởm lợm xót đau

Làm chúng ta vừa buồn nôn vừa chảy máu

 

*

Tại sao chỉ dành cho niềm vui

Chúng ta chưa bao giờ chạm ly

Cho đắng cay

Của những lần thất bại

 

Hôm nay

Chiếc cốc pha lê này

Màu đỏ ấm áp này

Thứ men nồng dịu này

 

Cơn đau rát trong cổ họng này

 

Chúng ta trượt

Và trượt

 

Không thể không mỉm cười

Những ngựa thồ đã vứt bỏ những yên cương và móng sắt

 

Một con người

Vừa rời bỏ chúng ta

 

                                      31.5.2010

 

Bạn có thể làm được điều đó không ?

 

định kiến vốn nặng nề

trì níu

khiến con người

thật khó chấp nhận sự thay đổi

của một con người

 

để thuyết phục

bạn sẽ phải lặp đi lặp lại hành động của bạn

như một món đồ chơi được lên dây cót

xoay vòng

xoay vòng

xoay vòng

những vòng xoay ngày một cũ

 

làm nên một định kiến mới

 

                      9.9.2010

 

Bay lúc 18h20’

 

Ở đây mặt trời xuống chậm

18h20’ nắng còn rực rỡ

Em đã nghe thấy tiếng anh gọi

Giữa phòng chờ sân bay tràn ngập người

 

*

Luôn là cảm giác bơ vơ suốt chuyến đi

Luôn chờ đợi một điều gì đó một ai đó

Luôn bất lực khi không thể nói về những điều rất hiển nhiên

Những buồn bã đau đớn

Về tình yêu này

Đời sống này

Xứ sở này

 

Luôn phải che giấu tất cả bằng những mỹ từ những uyển ngữ

Luôn phải né tránh tất cả

(Như những đứa trẻ tránh xa dây mắc mèo

Khi luồn qua những thân cây trong rừng rậm)

Sự thật chưa bao giờ được phơi bày

Bởi chưa bao giờ đủ can đảm để nói

 

*

18h20’ chuyến bay có nhiều người Phương Bắc

Họ nhìn chúng ta bằng ánh nhìn xuyên qua

Như thể chúng ta chưa bao giờ tồn tại

Những chuyến taxi đặt trước

Đưa họ vào bóng đêm

 

Tây Nguyên, 19.6.2009

 

Sau tấm bình phong

 

Bạn đã không ngần ngại buông những lời phỉ báng. Bạn đang thuộc về đám đông. Bạn đang trưng bày rao giảng về bổn phận trách nhiệm lòng tự trọng ý thức công chức thái độ tôn trọng nghề nghiệp hay một cái gì ấm ớ tương tự vậy. Bạn đang chà đạp lên nấm mồ bạn đã từng để rơi những giọt nước mắt. Bạn đang rất mực kiêu hãnh được nhai nuốt những câu chữ ôi thiu. Những câu chữ đã từ lâu không sống. Những câu chữ đã từ lâu không được tự do trôi chảy. Những câu chữ đã từ lâu thối hoăng như gió như nước bị cầm tù.

Tư tưởng đó có thật sự là của bạn? Ý nghĩ đó có thật sự là của bạn? Lời nói đó có thật sự là của bạn? Và cánh tay đang vùng vằng chặt chém kia? Và ánh nhìn đang gay gắt hoảng loạn kia?

Tôi yêu những mũi tên khi chúng thỏa sức vút ra từ cánh cung để vẽ vào không gian mênh mông cuộc đời ngắn ngủi mà lộng lẫy của chúng. Tôi yêu những vết thương dù biết không phải vết thương nào cũng là vết thương tỉnh thức. Nhưng bạn đừng tẩm độc vào lời. Cái chết dẫu không còn được tôn trọng đúng mức. Cái chết dẫu đã tràn lan như loài vi tảo biển nở hoa trong mùa thủy triều đỏ. Nhưng bạn thấy không? Cái chết vẫn là cái duy nhất phải được đến trong sự công bằng.

 

7.8.2008

 

Đơn giản chỉ là sự vắng mặt

 

Đã buồn trước cho những ngày chưa đến

Những chia xa đang sum họp

Những mỏi mệt đang hân hoan

Những bóng tối khuất lấp đang rực sáng

 

Đã nhìn thấy vết chém

Ròng ròng máu đỏ tươi trên da thịt

Như nhìn thấy bước chân người hành khất

Chậm rãi lê trên đường

 

*


Nắng đã ấm như ngàn hơi thở

Cây lá trong vườn mềm mại xanh

 

(Vườn là một phần của câu chuyện

Những vòm cây là một phần quan trọng

Những bông hoa là một phần quan trọng

Và ánh trăng

Và gió lạnh

Và sương sớm

Là những phần quan trọng khác

Run rẩy sống động làm nên)

 

Và tiếng hát đã cất lên

Những hoà âm vang dội suốt mùa dài

Những ngọn lửa u mê

Tung từng chùm ánh sáng

Những bướm đêm lượn vòng theo ngọn khói

Lượn vòng theo mùi hoa

Mùi lá cây

Mùi bụi đất

Lượn vòng theo một nghi lễ bí ẩn

Chưa kịp đặt tên

 

*

 

Đằng sau nhịp thở êm

Đằng sau làn da ẩm

Đằng sau mịn màng mạch máu chảy sôi

Đang âm ỉ những gì không thể thấy

 

Những cơn đau không còn mơ hồ

Những cơn đau cứ nhói lên nặng nề

Như một nhắc nhớ

 

Còn bao nhiêu việc phải làm

Còn bao nhiêu điều phải trải nghiệm

Những hoa dại mới nẩy mầm

Bài văn của con sai chính tả

Một chiếc khăn quàng cổ đan dở dang

 

Còn bao tâm hồn muốn sẻ chia

Còn bao cơn mưa muốn tràn ngập

 

Dự tính gì cho ngày mai

Trong ngôi nhà nhiều im lặng

Những đồ vật cũ ngân nga như chuông

Kể về một đời sống cũ

 

*

 

Rồi sẽ là hiện thực (không xa lắm)

Nơi kết thúc của mọi câu chuyện

(Nơi những phần quan trọng [và không quan trọng]

Rủ nhau về ngủ say trong cái chết)

Chỉ sau bức tường ảo ảnh kia

 

Đơn giản như là sự vắng mặt

 

Có một người đi xa đã quên mất khu vườn

Quên mất chiếc xích đu đang đong đưa nhịp chậm

Dưới tàn vú sữa xanh nâu

 

14.1.2008

 

Bìa tập thơ "Ngày linh hương nở sáng"

 

 

Trong mùa tưới rẫy

 

                      (mấy hôm nữa quanh đây hoa café sẽ nở trắng

                         và thơm đến nhức đầu)

 

Và nước đã thấm sâu

Nước đã đẫm từng cọng non mềm của rễ

Dâng lên đi dòng nhựa trắng

Dâng lên đi mùa hoa trắng

 

Dâng lên dâng lên bung từng chùm

Trắng như áo lụa

Trắng như mây trắng

Trắng như nụ cười

 

Không nói toả hương mà nói là mê hoặc

Không nói đẹp mà nói là kỳ diệu

Không nói ngắm nhìn mà nói là ngất ngây

 

Suốt một ngày chạy đuổi

Suốt một ngày hai tay dang rộng

Chỉ cây tiếp cây hoa tiếp hoa đến tận chân trời

 

Hoa không nói lời hoa

Chỉ trắng như một niềm vui sướng

Và gió và ong và bướm

Mang hoa về muôn nơi

 

Và trên hoa lộng lẫy nắng trời

 

29.3.2008

 

Rơi như là giọt nước

 

Mưa đã kéo dài suốt nhiều tuần nay. (Có khi mưa kéo dài suốt tháng. Có khi mưa kéo dài từ tháng nọ sang tháng kia. Mùa mưa Tây Nguyên kéo dài sáu tháng mà!) Có buổi sáng mưa chợt ngưng. (Đúng ra mưa đã ngưng từ lúc nửa đêm). Có buổi sáng sương mù chợt kéo về. Sương mù dày đặc, trắng xoá. Đó là dấu hiệu của một ngày rất nắng. Ngày nắng mới sau mưa.

 

Bỗng thích ra vườn để nhìn xem lũ cỏ cây lâu nay ra sao.

A ha! Vườn sau mưa. Những ngổn ngang rậm rạp. Những hớn hở khác thường. Những rêu xanh. Những cỏ chỉ. Những rau càng cua. Những bụi tóc tiên, bướm đêm. Những cành nhánh xấu hổ. Những mịn màng. Những non tơ háo hức. Những thơ dại. Những giăng mắc dọc ngang.

Dưới tán mimoza những nụ li ti bạc trắng rải rắc rụng dầy.

 

Có cảm giác vườn đang cười. Vườn đang thách thức. Vườn đang dâng lên điệu sống nồng nàn. Và màu nắng mới đang làm tất cả toả hương. Không gì thích bằng hương cỏ cây trong ngày nắng mới sau mưa!

 

Em rủ anh đêm nay kín đáo, lặng lẽ ra vườn ngồi chìm trong bóng tối. Góc vườn đó. Chiếc ghế đá đó. Dưới gốc mimosa đó. Không là mùa trăng. Trời tối. Nên tha hồ rón rén. Như thể trộm lén dự phần vào cuộc sống bí mật nơi này. Em bảo. Một lần thử xem. Chúng ta học cách sống của loài cây. Chúng ta ngồi thật lâu trong im lặng. Chúng ta chìm vào vườn. Hơi thở của chúng ta hoà lẫn trong hương thơm cỏ cây. Hơi thở của chúng ta hoà lẫn trong hơi thở thơm mát của khu vườn. Anh có thấy không? Dường như trong anh đang bền bỉ lớn dần những đọt non chồi lá.

 

Con dơi ăn đêm. (Tối nào cũng ngủ ở đây). Nhả xuống từ cành cao. Những hạt cây tha về từ một vườn quả chín gần đó. Những hạt cây rơi bên anh. Lặng lẽ trong bóng tối. Anh có thấy không? Ngay khi đó. Chợt tràn ngập chúng ta cảm giác rơi vào đêm. Như thể giọt nước trên lá sen rơi vào ao sen mùa sương ướt lạnh.

 

7.11.2008

 

Tháng tư, cơn nhức đầu và những hoảng loạn

 

Đừng riết nhau bằng đôi bàn tay chứa đầy nọc độc

Chúng ta sẽ chết

Trước khi vòng lửa thu hẹp dần

 

Lửa đang cháy

Lửa chạy vòng vòng vây kín

Những thân tre nổ vang

Lửa rùng rùng đe dọa

 

Chúng ta sẽ chết

Trước khi kịp hiểu những sai lầm

 

*

Là yêu

Là mê

Là đau

Là chúng ta đã vắt kiệt

 

*

Những vòng lửa tóe vang đắc thắng

 

*

Những ký ức xa xưa

Những ký ức như mưa

Còn yên nguyên trên mắt

Chớp mi là gặp

 

Giọt nước thì thào

Đã phải đi qua một chặng đường dài

Mới đến được

 

*

Những người đốt lửa đang nấp đâu đó

Kiên nhẫn chờ bữa tiệc

Khi chúng ta gục ngã

 

Đừng vẫy vùng như con sói trong bẫy kẹp

Đừng như con chim tự bứt đi lông cánh của mình

 

Lửa đang chạy vòng vòng dồn đuổi

Đôi bàn tay đã chứa đầy nọc độc

Chúng ta

Đừng riết chặt nhau

 

                                                      18.4.2010


Chúng ta đã làm gì trong những ngày cuối cùng của mùa hạ?

 

Lại những buổi sinh hoạt truyền thống. Những tấm gương trong veo dựng lên khắp các chân tường khắp các hành lang khắp các dãy lầu. Những tấm gương trong veo soi khắp góc cạnh không tìm ra tì vết.

 

Lại những tài liệu lưu hành nội bộ những giọng nói sắc lạnh những ánh mắt lảng quanh.

 

Lại ngày hôm qua ngày hôm nay ngày mai. Chúng ta phải thận trọng chúng ta phải cảnh giác chúng ta phải tiết kiệm chúng ta phải nêu cao tinh thần trách nhiệm.

 

Lại nhan nhản những điện thoại di động. Những ảnh nuy không cần lén lút. Những tin nhắn không cần lén lút. Những ngón tay chơi game không cần lén lút. Những màn hình chớp sáng chớp tắt. Những chuông báo cuộc gọi đến. Những âm thanh đủ mọi cung bậc cảm xúc âm bàn phím âm tin nhắn âm mở nắp đóng nắp rộn vang.

 

Lại những cuộc billard cá độ bia Sài Gòn từ giải lao giữa giờ kéo dài luôn đến hết buổi.

 

Lại những rì rầm bất tận bàn bạc về giá cả về chợ búa về kiểu tóc về màu son môi về các dịch vụ bán trứng bán tinh trùng mang thai hộ. Những bàn bạc rì rầm lan nhanh đầy phấn khích bắt đầu từ một phụ nữ hiếm muộn nhiều năm may mắn vô cùng tốn kém vô cùng nhờ các dịch vụ khó tin vô cùng (không có trong các cơ sở y tế) mà có được con.

 

Đâu đó những mặt người đờ dại vì những cơn buồn ngủ kéo dài từ mùa hè năm trước đến mùa hè năm sau. Đâu đó những bà mẹ ngồi ăn xoài xanh chấm mắm ruốc. Đâu đó những đứa trẻ chạy lăng quăng u ơ la thét. Đâu đó những mồ hôi. Đâu đó những nước mắt. Đâu đó cơn buồn nôn.

 

Đâu đó những tấm băng rôn đang nôn nả chờ đợi một ngày nhất loạt căng rướn đỏ tươi trong gió sớm.

 

2.8.2008

 

Trận cảm cúm và sự im lặng (không phải của bầy cừu)

 

Chối từ tất cả café sữa thức ăn những vuốt ve ân cần những vỗ về an ủi cơ thể tôi đang phản ứng mãnh liệt bằng mỏi nhừ bằng nằm vùi bằng rũ liệt ngoài kia trời ngày đông lạnh căm tối sầm màu tro xám

 

Lắng nghe lắng nghe và lắng nghe và tôi biết sự nằm vùi nhừ mỏi rũ liệt này sẽ còn tiếp diễn trong nhiều ngày tới trong nhiều tháng tới trong nhiều năm tới cơ thể tôi đang khóc than đang gào thét đang đòi biết sự thật

 

Tin tức trong ngày tiền phong online tuổi trẻ online thanh niên online vtv1 vtv3 bản tin sáng bản tin trưa bản tin tối bản tin cuối ngày bản tin vừa mới cập nhật không có gì không có gì không có gì

Sao lại không có gì không có gì không có gì

Sao lại không có gì không có gì không có gì

 

Ôi Trường Sa! Ôi Hoàng Sa! Ôi thi sĩ!

Đã từng đôi mắt mù mà trái tim minh triết

 

Một mối xa thư đồ sộ há để ai chém rắn đuổi hươu hai vầng nhật nguyệt chói loà đâu dung lũ treo dê bán chó *

----------------

* “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc”, Nguyễn Đình Chiểu.

 

14.12.2007


Và bản nhạc ấy*

 

            Trên tất cả sự đe dọa trên tiếng khóc than trên những rền rĩ não nề u ẩn

            một điều gì đang nhẹ nhõm lượn bay

 

 

Thị trấn ấy xanh xao mùa đông

Và đêm tối

 

Và thời khắc ấy

Và bản nhạc ấy

Và cánh cửa ấy

 

Đã mở

 

*

Và gió đã thổi qua những ống xương rỗng tuếch

Những ống xương lạnh tê buốt nhức

Những mỏi mê đã dìu dặt vang ngân

 

Và sóng đã từng đợt man dại tràn dâng

Tẩy rửa thịt da

Tẩy rửa những tế bào ứ đầy độc tố

Đang từng giờ mục ruỗng

 

Và hải âu với những tiếng kêu sắc nhọn

Đã khoét mãi

Vào trái tim có nhịp đập rũ buồn

 

Và những linh hồn chợt giãy giụa

Và những chong chóng chợt túa bay

Và tuyết của một nghìn năm trước

 

*

Là tiếng mọt nghiến

Là tiếng chó sủa ma

Là tiếng u hoài gió đi qua cây lá

 

Là hương của tất cả loài hoa

 

Là nặng trĩu não nề u ẩn

Là hoảng hốt

Là trì níu

 

Là chảy trôi

Là hạnh phúc

Là chia ly

 

Giai điệu trắng lưỡi dao chia cắt

Là cơn lốc xoáy tung

 

*

Và những linh hồn những chong chóng những tuyết

Những mềm mại sững sờ tê buốt

Mải miết xoay

Mải miết tán loạn cuồng điên

Như không thể nào ngưng nghỉ

 

Ở xa kia

Dưới vực thẳm kia

Đằng sau những con sóng kia

Gì đang vẫy gọi

 

Có thể chỉ những ảo tưởng bình yên về cái chết

 

*

 

Và vòng xoáy của giai điệu chợt dừng

Nhấn chìm tất cả

Trong khoảnh khắc sáng lòa lặng phắc

 

*

Trong im bặt

 

*

Tất cả những sợi tóc nhất loạt đổi màu

Tất cả những con mắt nhất loạt mờ

Tất cả những tâm hồn nhất loạt trống rỗng

Tất cả những đời sống nhất loạt già đi

 

2.12.2008

----------------------------------

* Bản nhạc LYPHARD MELODY

Tác giả: Paul de Senneville và Olivier Toussaint

 

 

Trở về

 

                                     Và con tàu đứng yên

                                     Và những ngọn núi dịch chuyển ở bên ngoài

 

Một ban mai dậy muộn

Một ban mai nắng tràn vào giường

Những chiếu chăn thơm nồng nắng

 

Đêm qua. Một người đã ở đây

 

Đêm qua. Trong ánh vàng hoảng loạn mê sảng

Trái tim đã đập cánh xanh

Bay đến cánh đồng nâu đẫm hương cỏ

 

*

 

Ý nghĩ về sự gần gũi và xa cách

Giữa con người và con người

Luôn như khoảng giữa bóng tối và ánh sáng

Càng cố phân định rạch ròi càng bất lực

Càng cố giãi bày càng bế tắc

Như khi một người cố bày tỏ tình yêu bằng hơi thở gấp

 

*

 

Đôi khi chỉ chệch một thời khắc

Một cánh bướm đã phai màu phấn

Một đóa hoa đã úa tàn

Một xa cách đã nẩy mầm

 

Như một kết hợp giữa phấn và noãn

Một đau khổ đã hoài thai

Đợi ngày thoát ra ánh sáng

 

*

 

Thu dọn tâm trí bề bộn rác

Thu dọn môi cười héo hon

Mơ hồ hình dung ngày nhờ nhờ khoảng giữa

 

26.6.2008

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Tư liệu  

Nam triều công nghiệp diễn chí không phải cuốn tiểu thuyết lịch sử đầu tiên của nước ta.

VanVN.Net - Bài viết  “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...