Gửi thư   
Bản in
VanVN.Net – Tập thơ “Chất vấn thói quen” được “chu du” theo Phan Hoàng từ Sài Gòn đến vùng Vịnh Hạ Long (Quảng Ninh) trong Liên hoan thơ Châu Á – Thái Bình Dương lần thứ I. Tập sách nhỏ với tranh bìa rất ấn tượng đã được bạn thơ Việt Nam và quốc tế truyền tay nhau qua mấy ngày giao lưu, có những bài được bạn bè chuyển ngữ ngay tại chỗ khiến chính tác giả phải bất ngờ và xúc động. “Chất vấn thói quen” với những chiêm nghiệm, suy tư đầy triết lý nhân sinh, Phan Hoàng không chỉ chất vấn chính mình mà còn đặt ra những điều khiến người đọc phải tự vấn trước thiên nhiên, xã hội và trước thế giới này… VanVN.Net xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc những bài thơ trích trong tập thơ mới nhất của Phan Hoàng.

Nhà thơ Phan Hoàng. Ảnh: Đỗ Hiếu
Phần 1: Văn bản dở dang
Mẹ gánh ước mơ
Mừng sinh nhật 80 của mẹ
Mẹ quảy mẹ chạy
cắc bụp cắc đùng
người ngã sau lưng
người chúi trước mặt
Tuổi thơ tôi trên thúng gióng tản cư
mẹ gánh ước mơ chạy qua mùa loạn lạc
tiếng khóc con thơ
mạnh hơn
tiếng gầm đại bác
Những con đường loang lổ hố đen đao phủ
sông suối lềnh bềnh ngầu đỏ máu tươi
biển thét gào lớp lớp sóng trào chia lìa tình mẫu tử
Bước mẹ đè gió nam cồ
lướt mềm sỏi đá nhấp nhô triền núi
giải độc vạt rừng giãy giụa da cam
an ủi ruộng nương um tùm cỏ dại
Bàn chân trần rễ tre toé máu
thúng gióng gió đánh hụt hơi
mẹ đặt con ngồi dưới hố bom khét bầm thân đất
ngoái cổ ngóng về đồng làng tan hoang mồ mả ông bà
Gỡ nón quạt mùi bom
bóng mẹ che tầm đạn
âu yếm con mẹ khóc
bập bẹ mẹ con cười
nụ cười con thơ
mạnh hơn
tiếng gầm đại bác
nụ cười gieo vào lòng mẹ hạt giống hy vọng
đồng làng bình yên gặt những mùa sau…
Mặt trời trong ngôi nhà thân thuộc
1.
Trong ngôi nhà quanh năm ngập tràn tiếng gió
giòn ngọt như môi ngư nữ đương thì
cay đắng như cơn lũ quét
có lúc tưởng chừng mặt trời
mọc
từ hướng tây
đôi khi
ngỡ
từ hướng bắc
Thao thức từng cơn vượt cạn cùng tiếng sóng đêm nay
gió trải nghiệm an ủi vỗ về
bầu trời nhấp nha nhấp nháy sao đổi ngôi
dàn giao hưởng gà trống làng chài phiêu bồng hơn trước
tiếng oa oa con thơ cất lên
tôi biết mặt trời đang mọc trong ngôi nhà thân thuộc của mình
2.
Không ngừng chống chọi những trận cuồng phong
những tên hải tặc khổng lồ tham vặt
có lúc thói quen ngủ gật khiến ta lãng quên
từ hàng ngàn đời nay
thuở cha canh rừng mẹ đưa con về giữ biển khơi
mặt trời vẫn mọc trong ngôi nhà chứa đầy tiếng sóng
đong đầy tiếng gió
mỗi ngày mặt trời một sáng hơn
từ nguồn sữa bầu ơi thương lấy bí cùng ru hời của mẹ
cổ tích ăn khế trả vàng run run hơi thở của bà
thần thoại nhổ tre ngà đánh giặc những khuya biển thức của cha ông
mỗi ngày mặt trời một sáng hơn
từ tiếng vọng oai hùng chiến thuyền nài gạo canh giữ đảo xa
nỗi đau sinh tồn ngôi nhà mang gien giao chỉ
3.
Không từ hướng tây
không từ hướng bắc
trải qua những dòng sông ngập tràn nước mắt
những cánh rừng cháy trọc xương khô
mặt trời vẫn không ngừng mọc lên
trong ngôi nhà tư duy thân thuộc của mình
ngôi nhà quanh năm ngập tràn tiếng gió
bí mật chuyển lưu nguồn sáng chân lý kỳ lạ
quang hợp sức mạnh rồng tiên
di truyền bản lĩnh núi non
hội tụ tấm lòng biển cả
hào phóng năng lượng tái sinh giống nòi
cho tôi
con tôi
và
cho n… tôi
31.8.2007
Ký ức hoa hồng
Gửi một cô gái Nga
Em hát cho tôi triệu hoa hồng đỏ thắm(*)
em đọc cho tôi lịch sử với số phận con người(**)
hoa hồng vẫn nở dẫu thời tiết cuộc đời thay đổi
không ai cao cả hơn ai khi còn khóc trong nôi
và lịch sử đã mang đổi thay đến từng số phận
thay đổi cảm hứng bầu trời
thay đổi tư duy từng ngọn núi con sông
nhưng có một điều tôi muốn gửi tới em:
lịch sử và thời gian có làm thay đổi
ký ức tình yêu trong mỗi hoa hồng?
________
(*) Bài hát Nga
(**) Thơ Evtushenco- Bằng Việt dịch
16.6.2002
Cơn bão ký tự mới
Vật vờ như ngọn gió vô hình
trong thế giới ảo
lớp lớp ký tự vô hồn
nhà nhà nhốn nháo
những ký tự thiếu tư duy số phận
tôi bỗng lắc lư
bay
bay
lên
từ muôn đợt sóng ngầm
chìm trong cơn bão không hề dự báo
cơn bão đưa tôi vào thượng tầng khí quyển
say điệu luân vũ thiên nga
lá rừng hoá than trở về xanh cành lộc mới
đá bí mật mở dần pho ký tự núi lửa
đồng hồ ngực biển quay ngược
những vệt đồi mồi biến khỏi bóng đêm
cơn bão nổi mạnh dần lên
thế giới ký tự mới mở ra
mỗi hơi thở nồng nàn bạt ngàn tín hiệu
Em cứ ngon giấc hồ nghi giữa mùa hoa cúc
cơn bão nối những ký tự nồng nàn cất tiếng thuỷ tinh
09.12.2010
Văn bản dở dang
Gửi NQ
1.
Những lúc rơi dưới đáy đớn đau
lơ mơ thấy mình
hồn nhiên thơ dại đại dương bình yên của mẹ
cưỡi cơn hồng thuỷ lặng im
tẩy xoá nếp nhăn tư duy già nua
hằn sâu gương mặt rỗ nhàu trái đất
rỗ nhàu đúc khuôn thần đồng sáng tạo
Những lúc bay trên đỉnh thăng hoa
lơ mơ thấy mình
hào phóng chàng trai độc quyền cánh rừng nguyên sinh
rực hương thiếu nữ
ném phăng kỹ năng dục vọng trang phục mục ruỗng
bồng bềnh ngọn lửa trong ngần khoái lạc
từng đợt sóng tín hiệu kỳ bí dâng tràn
va đập chín chiều ký ức
đánh thức bụi vàng lãng quên
2.
Mọi nền văn minh hình như phát tích từ khoái lạc giấc mơ ánh sáng vô thức chống lại thói quen kỹ năng bóng tối ý thức
kỹ năng nhân danh tiến bộ gặm nhắm từng khoảnh khắc tự nhiên sự sống
3.
Vượt lên đau đớn và thăng hoa
tôi tự tại giấc mơ tôi
mưa ban mai lặng lẽ gióng chuông gọi hồn tận thế
những con chữ như chiến binh chuyển dịch văn bản thơ mãi mãi dở dang
văn bản vô ngôn
văn bản tinh huyết
văn bản ma lực
tâm chấn tín hiệu khoái cảm
4.
Đắm chìm sâu giấc mơ khoái lạc
đắm chìm sâu văn bản dở dang
tôi phát hiện tôi
khác xa dần
xa dần
cánh đồng thâm canh cảm xúc con trâu cái cày
khói lam mây xám ăn quẩn chái bếp thiếu gạo của mẹ
dàn đồng ca hát nhép tân cổ giao duyên mùi mẫn cởi áo trao nhau
Cơn hồng thuỷ khoái cảm âm thầm nổi lên
kỹ năng dục vọng trang phục mỹ từ mục ruỗng bị đánh đắm
từng đợt sóng tín hiệu bụi vàng ký ức dâng tràn
5.
Giữa những cơn sóng tín hiệu
tôi tìm thấy gương mặt lênh đênh tôi
đúng tôi
đớn đau tôi
thăng hoa tôi
trong những văn bản dở dang
văn bản vô ngôn
văn bản không khuôn thước
văn bản không văn bản
6.
Đời người chỉ một gang tay
sao tự trói mình xích xiềng lê dài giá trị bia đá?
Làm sao bùng lên nhiều cơn hồng thuỷ
dâng sóng tín hiệu đỉnh khoái
cuốn phăng những kho văn bản mộng mị ngủ muộn
những kho văn bản ấu trĩ già cỗi
những kho văn bản hư danh giả dối
khủng bố dòng chảy tự do ngôn từ
ám sát khát khao chồi xanh ý tưởng
đe doạ cánh rừng nguyên sinh rực hương thiếu nữ căng tràn văn bản nhựa sống tương lai
02.7.2011
Bìa tập thơ "Chất vấn thói quen"
Phần 2: Cái chết đen & vũ khúc trắng
Chất vấn thói quen
Sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy
nhâm nhi ly cà phê chồn
đọc báo
nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu
chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi
mùi cà phê chồn trở thành mùi của tôi
những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi
nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới
có sáng
chiếc ghế đã có người đến ngồi
tôi bối rối bỏ đi
có sáng
mùi cà phê không chồn
tôi uống qua loa bỏ đi
có sáng
quán không tờ báo
tôi thẫn thờ bỏ đi
có sáng
cô chủ quán kiêu kỳ miệng im như thóc
tôi buồn buồn bỏ đi
có sáng
quán
cà phê
tôi
bỏ đi bỏ đi bỏ đi…
Nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi
tại sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những thói quen
không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước?
10.10.2005
Khi bạn bỏ ruộng mong gặp thần đồng
1.
Dù họ là ai và từ đâu đến
dù họ là thần đồng hay ngôi sao
thì họ cũng như bạn và tôi
kết tinh từ khoái lạc tình yêu cùng nỗi đau sinh nở
thì họ cũng như bạn và tôi
có những đỉnh mây thăng hoa
có những vực sâu bão tố
có ánh hào quang đám đông
có nỗi cô đơn lẻ bóng
không ai mãi mãi là số một trên thế gian này
Bạn là ngôi sao của những gié lúa vàng mùa thu hoạch
tôi là ngôi sao của những con chữ định mệnh sẻ chia
2.
Chen chúc ôm hoa vẫy đón thần đồng
tiếng cười rổn rảng dài hơn mưa ngâu
những thân phận hẩm hiu né về phía hoàng hôn tím tái
3.
Nước mắt bao giờ cũng độc hành lặng lẽ
hào quang đâu ngăn nổi con mọt hư danh gặm nhắm tâm hồn?
Một chiều thu 2009
Cần Giờ bất lực
Những con đom đóm vừa bay vừa phát tín hiệu khẩn cấp
những con sóng vừa chồm lên vừa báo động nguy cơ
những con gió từ phía đông vừa ào về vừa thảng thốt
lãnh hải ập trận cuồng phong
ngư dân tay không chống chọi từng cơn áp thấp
Các ngôi sao cao giọng chỗ ngủ thiếu tiện nghi
rừng duyên hải trầm tư không quen thuỷ triều chữ nghĩa
Nâng ly rượu trắng canh khuya
nhà thơ quèn trong tôi
bất lực tiếng gà xóm chài báo thức
29.5.2011
Mắt trâu
Trong màu men trầm tư mắt trâu
lóng lánh ánh màu bàn tay tài hoa
của những nông dân nghệ nhân từ muôn kiếp trước
Làng gốm ngày càng rộng ra
đường làng ngày càng co lại
bờ đê như muốn bày tỏ điều gì
cây đa già như muốn tâm sự điều gì
ngôi đình cổ như muốn thảng thốt điều gì
Hồn làng trong màu men mắt trâu
buồn và đẹp
gió sông Hồng có giữ được hơi thở vĩnh cửu đất thiêng?
Bát Tràng 28.7.2010
Một người đàn bà đích thực
Mọi định nghĩa về phụ nữ mà tôi biết
mọi lý luận về cái đẹp mà tôi biết
chợt trở nên vô nghĩa
trước một nét kiêu sa
chợt trở thành mây khói
trước một người đàn bà
một người đàn bà đích thực
Tất cả nguồn năng lượng mặt trời dường như thu hết vào lồng ngực nàng
tất cả mọi dòng sông dường như trôi hết vào cơ thể nàng
tất cả mọi bông hoa dường như khép mình bên từng đường cong giới tính của nàng
tất cả vui buồn cuộc đời dường như gom hết vào ánh mắt nàng
Đừng hỏi nàng là ai và từ đâu đến
nàng chưa bao giờ bước vào giấc mơ của tôi và bạn
nhưng nàng có thể là người đang ở cạnh bạn và tôi
nàng không hiện hữu trên thế giới này
nhưng nàng có thể ẩn hiện trong trái tim mỗi con người
Nàng mang nét hồn nhiên Mỵ Châu
sự thông minh Ỷ Lan
bi kịch Huyền Trân
ngôn ngữ Ngọc Hân
và cả quyền năng Đặng Thị Huệ
Một người đàn bà giống mọi người đàn bà
một người đàn bà khác mọi người đàn bà
một nét kiêu sa (*)
một cơn lũ sắc màu tràn từ đỉnh mơ khoái lạc
16.6.2005
_______
(*) Tên một bức tranh của hoạ sĩ Phạm Cung
Cái chết đen & vũ khúc trắng
… từ một bức ảnh của DQĐ
Mang một vẻ đẹp khác nàng đến thế giới này
Mang một tinh thần khác nàng đến thế giới này
Mang một thông điệp khác nàng đến thế giới này
Trắng. Đồng phục trắng
Trắng. Da thịt trắng
Trắng. Năng lượng trắng
Trắng. Khát khao trắng
Trắng. Vũ khúc trắng
Trái đất không thể tự bảo vệ mình trước lỗ đen những nguy cơ
Bao em bé châu Phi chết đói chết khát chết đạn chết đen trên những ngả đường không ánh sáng
Bao cụ già Nhật Bản chìm trong sóng thần đen sạm phóng xạ hạt nhân
Bao người dân Pakistan như hòn than bở tung toé trong cơn khát máu giận dữ sau… Bin Laden
Cái chết đen treo lơ lửng cả trên đầu những tên khủng bố, độc tài trốn chạy như lũ chuột
Và con giết cha, vợ đốt chồng, thầy cưỡng bức trò, trò hại thầy cùng bao cái chết đen nhe răng rình rập hàm cá sấu
Tiếng khóc sơ sinh như bông hoa chớm nở cũng có nguy cơ chết đen trên bầu vú nhiễm độc sữa mẹ
Người nghèo chết đứng trước cơn bão giá leo thang tối tăm đen đúa mỗi bữa ăn
Trắng và đen và đen và trắng
Tại sao trắng?
Tại sao đen?
Mang một vẻ đẹp khác nàng đến thế giới này
Mang một tinh thần khác nàng đến thế giới này
Mang một thông điệp khác nàng đến thế giới này
Cái chết đen như ngọn lửa hoả hoạn liếm dần từng tế bào nền văn minh đang tiến về phía lợi danh ích kỷ
Vũ khúc trắng mang đến giấc mơ tái sinh từng giọt nước trong veo cho hành tinh cạn kiệt ám ảnh ngày tận thế
Trắng. Khởi nguyên trắng
Trắng. Ngọn lửa trắng
Trắng. Đốt tôi trắng
Trắng. Một làn hương thi ca bay qua mọi ảo tưởng phát minh lan toả từ thịt da căng nhựa trắng của nàng.
10.5.2011
Phần 3: Bóng tối đang nuốt chúng ta
Bóng tối đang nuốt chúng ta
Trong giấc mơ đêm đêm
tôi như nhà vô địch điền kinh
mang đôi hài vạn dặm rạ rơm
chạy và chạy
Chạy giữa gầm gừ dã thú đói khát hoả hoạn
chạy giữa ầm ào sóng thần vây bủa vũ khí hạt nhân
chạy giữa là đà văn bản mới viết đã cũ
chạy giữa nhập nhoạng mặt người mới mở mắt đã gian manh
Chạy tôi chạy
càng chạy càng không chạy
càng chạy càng thất thần tiếng muôn triệu sinh linh thảng thốt:
- Nhanh lên đi!
Bóng tối đang nuốt chúng ta.
Em nóng dần lên
Khí hậu biến đổi từng ngày
trái đất nóng dần lên từng ngày
gió thốc mạnh từng ngày
nước dâng cao từng ngày
rừng cháy lan từng ngày
Những đàn chim di cư tìm bầu trời mới
hay chờ chết?
Những đàn cá di cư tìm nguồn nước mới
hay chờ chết?
Những đàn thú di cư tìm cánh rừng mới
hay chờ chết?
Khí hậu biến đổi từng ngày
da thịt em nóng dần lên từng ngày
hành tinh ta tốc hành khám phá thế giới mới từng ngày
Em
cởi bỏ mọi trang phục pha lê nứt vỡ
cởi bỏ mọi tư duy hình thức đa khô đình nát bến cạn
hoà nhập vào cơ thể ta đang tốc hành về phía ánh sáng
hay đóng cửa
tự huyễn hoặc mình
chờ chết?
Mắt gỗ
Những vân gỗ như những con mắt ngây thơ
trong ngôi nhà sang trọng
nền bọc nhung
tường ốp kín gỗ quí
Chủ nhà thuyết minh về bộ sưu tập gỗ của mình
hùng hồn như trên diễn đàn chỉ đạo bảo vệ rừng
hùng hồn như trên diễn đàn phòng chống tham nhũng
một ngọn lửa dẳng dai chót lưỡi
Ở đâu đó có cánh rừng già đang hấp hối
ở đâu đó có người kiểm lâm mới bị trả thù
ở đâu đó có ngọn núi trọc xói mòn vừa ngã sập
ở đâu đó có cơn lũ quét thất thanh tiếng thú tiếng người
Những vân gỗ quí
trong ngôi nhà sang trọng
như những con mắt lửa giấu kín hờn căm
chờ ngày phát hoả
10.10.2006
Khi người nông dân để lại cánh đồng
Người nông dân
lần lữa
rời cánh đồng
bước chân nặng nề chậm chạp
như con bò già kéo cày giữa trưa đứng bóng
sau lưng thời gian sấm chớp
không còn nữa những tối lai rai bàn giống lúa mới
không còn nữa những khuya bồn chồn tỉnh giấc đợi tiếng gà
không còn nữa những trưa thiêm thiếp chiêm bao giữa bầy tu hú
không còn nữa những chiều hỉ hả đốt đồng mùa gặt bội thu…
Người nông dân
lững đững
ngoảnh lại cánh đồng
bước chân nặng nề chậm chạp
như làn mây xám mệt mỏi trôi qua rặng núi chiều đông
sau lưng đất đai sấm chớp
màu cỏ sân gôn sẽ thay màu lúa tình tự ngàn đời
dãy dãy tường cao sẽ thay bờ vùng bờ thửa
từng dải khói đen sẽ thay những đàn cò trắng
tiếng máy buốt đêm sẽ thay tiếng nhạc côn trùng…
Người nông dân
lầm lũi
để lại cánh đồng
bước chân nặng nề chậm chạp
như người lính bị tước vũ khí cúi mặt rời khỏi chiến trường
sau lưng rền vang sấm chớp
10.10.2007
Con trâu thiêng
Ở phía ấy chiều chiều
ông tôi ngồi trầm tư nhìn
rít từng hơi thuốc rê dài hơn tuổi tác
khói xoắn tóc râu bay trắng cõi nhớ mông lung
Ở phía ấy chiều chiều
bà tôi ngồi mòn mỏi nhìn
miệng mỏm mẻm đỏ lửa nhai trầu
mùi trầu chạm khoé mắt sắc mặn lặn vào cõi nhớ xa xăm
Ở phía ấy chiều chiều
mẹ tôi ngồi thất thần nhìn
nén từng hơi thở dài quay mặt khóc
những giọt nước mắt xói mòn đôi vai gầy guộc cô đơn
Ở phía ấy chiều chiều
lũ trẻ làng tôi dung dăng ngắm nhìn
hòn núi lẻ như con trâu thần khổng lồ canh giữ ruộng nương
đàn chim xếp đội hình chữ V bay về treo giấc mơ trên hốc đá
Lũ trẻ làng lần lượt lớn lên
người già rủ nhau về đất
đàn chim càng chiều càng đông
con trâu thiêng vẫn nằm yên góc trời riêng bí mật
những bí mật lóng lánh xót xa như nước mắt mẹ tôi lặng lẽ gầy
Ở phía ấy một chiều
cổ họng tôi bỗng dưng có bàn tay vô hình siết chặt
sau những loạt bom thảng thốt xóm làng
con trâu thiêng từ biệt ruộng nương mãi mãi bay vào cổ tích
(như ngày xưa dưới mưa bom bao người lính bám trụ nơi đây biến mất)
từng tảng đá xanh giống khối thịt trâu bị chém, chặt, đục, đẽo áp tải bán buôn khắp mọi ngả đường…
10.10.2008
Về một đoạn phim buồn
Gã mặt người đánh mẹ ngã
quị
chiếc gậy tre chới với chống tuổi già chới với
mỗi nắm đấm vung ra
một nhát chém lạnh lùng đao phủ
bầm nát thân thể dòng sông kiệt quệ sinh thành
Đoạn phim buồn hơn cơn địa chấn
xô nghiêng những bảng vàng thành tích giáo dục hư danh
đóng băng những cái lưỡi robot giáo điều đạo đức giả
còn bao nhiêu gương mặt lẩn khuất tối tăm khuyết tật tâm hồn?
20.11.2008
Bao giờ con lớn?
Lại thêm những gã mặt người vung tay đánh đuổi mẹ
một lũ chó điên hùa nhau cắn xé thân thể
đưa chúng chui ra và nuôi chúng trưởng thành
Ngọn gió mùa hè bay qua ngôi nhà bất hạnh
hoá thành ngọn lửa lăm le thiêu huỷ chúng
đám mây trắng trôi qua hoá thành vành khăn tang khinh bỉ chúng
người mẹ già như con mồi thu mình
trước bầy cọp trí thức nguỵ tạo nhe nanh
Ôi những tiến sĩ, kỹ sư, luật sư học vấn tới chân răng
bước ra từ gánh thóc mồ côi lướt giông đội bão
bước ra từ gánh bánh rán tảo tần còng mình bụi khói
bước ra từ người mẹ nghèo quắt queo mù chữ động kinh
có khi nào trong giấc mơ các ngươi rùng mình nghe con mình khẽ hỏi:
bao giờ con lớn giống mẹ giống cha?
Bình nguyên bay
1.
Ở cuối con đường mờ mờ chân mây
mở ra bình nguyên tươi màu hoang dã
chớp ngang một tiếng thở dài
Những ngọn đồi ngồi tư lự trong mưa
như những kỵ binh vừa dừng chiến mã
lắng nghe tin dữ kinh đô
Thuỷ Tinh chưa quên người đẹp ngàn xưa
bất ngờ xua quân đánh chiếm
cá bay rùa phi phố cổ
giường tủ hoá thuyền bè
trang phục nguyên thuỷ
Tiến sĩ giấy lăng xăng dài quần
len lỏi mặt trời mua quan bán chức
bất thường đạp mặt bình thường
Những ngọn đồi không cánh vụt bay
2.
Ở cuối con đường mờ mờ chân mây
mở ra bình nguyên tươi màu hoang dã
đất đai nằng nặng khí thiêng
Thấp thoáng lưng đồi mưa reo gió hú
chập chờn hàng hàng bia mộ
chập chờn mắt mắt đá ong
những con mắt mở từ ngàn năm
những con mắt mang hồn sông núi
Những con mắt đớn đau
trừng trừng
cảnh giác
như bình sữa cảnh giác độc tố melamine
như giảng đường cảnh giác thầy giáo quấy rối tình dục
như cánh đồng cảnh giác quan tham ăn đất
như trang giấy cảnh giác kẻ đạo văn
như con Rồng cháu Tiên cảnh giác cơn khát bá quyền phương Bắc
Những ngôi mộ không cánh vụt bay
3.
Ở cuối con đường mờ mờ chân mây
mở ra bình nguyên tươi màu hoang dã
tròn trăng hoa dại đại ngàn
Một váy xoè hoa
hai váy xoè hoa
váy váy xoè hoa
nõn nà bắp thon sơn nữ
ngực căng sương trắng
tóc quấn hương rừng
gùi cả thanh xuân trườn qua sườn dốc
Mượt mà mông
mủm mỉm môi
mơ màng mắt
tình tang ngang dọc…
chàng trai nào mạnh như con hổ con báo chợ tình đêm nay?!
tiếng khóc trẻ thơ thơm như tiếng chích choè tinh mơ mẹ lên rẫy?!
Váy hoa không cánh xoè bay
Níu lòng Sông Đáy
Gửi NQT
Phan Hoang oi, me toi mat luc 3h24p
dòng tin nấc tiếng kêu thảng thốt
Buổi sáng mùa đông không màu
bạn đứng giữa trời ôm đầu tức tưởi như đứa trẻ thơ
quì gối ôm choàng bờ cát già độ lượng
những dòng lửa từ hai hốc đất sưởi ấm lòng mẹ
không chỉ chín chiều ruột đau
Sông Đáy trong mơ vẫn dâng ngang trời
mẹ như cánh chim đêm
mãi mãi hoá thân vào châu thổ
Ngày lót lá
bạn níu lòng sông Đáy
tôi bàng hoàng lội ngược gió sông Ba
22.11.2008
Thèm làm ngọn gió tự do
Tặng TNT
1.
Những bài báo đặt hàng đang truy đuổi tôi
nhuận bút ứng trước đang truy đuổi tôi
như con chuột bị lũ mèo rượt tới hang cùng ngõ tận
Gục đầu lên máy vi tính
tôi thèm đứt ruột
được làm ngọn gió không đồng phục
không điện thoại
không internet
bay về mái tranh vách đất của mẹ
cởi trần lăn lóc tắm mưa
trưa trưa mắc võng lưng trời
đung đưa tréo chân đã đời trái chín
nghe gà trống xuống giọng tỉ tê gà mái
hung hăng bò ụ động đực phá chuồng
Chiều chiều quạ đói gọi diều
lùa cơm nguội ba trăng
chan hương ngò mắm cái
ọc gáo nước giếng trong
ngửa cổ tưng tưng mấy nhịp bài chòi…
2.
Gục đầu lên máy vi tính
tôi thèm đứt ruột
được làm ngọn gió tự do
bay về mái tranh vách đất của mẹ
hô tập bạn bè
mũ rơm áo dừa phong tướng phong vương
cầm roi thúc bò cờ lau đánh trận
Những đêm mùa xanh ngực nở dậy thì
băng băng đạp xe vượt đồng sình cỏ lác
vượt bầu sen bầu súng
hôn lên đôi mắt rụt rè thôn nữ em
hôn lên đôi môi nứt nẻ ruộng hạn em
hôn lên bầu vú thơm rơm rạ em
hôn đến tận cùng con gái quê mùa em
như Chí Phèo ngấu nghiến da thịt trong veo Thị Nở
vườn chuối nhà em đua nhau trỗ buồng ra trái
những câu thơ không phấn son ngạo nghễ chào đời
3.
Gục đầu lên máy vi tính
tôi thèm đứt ruột
được làm ngọn gió không đồng phục
không điện thoại
không internet
bay về mái tranh vách đất của mẹ
bay về phía vô danh
bay về phía vô thanh
bay về phía vô manh
bay về phía vô tặc
hoá con sáo sậu bước thấp bước cao bập bẹ nói cười… cậc cậc cậc
hoá con mèo mun tủng tẳng tùng tăng tung tẩy khắp vườn
hoá con cóc hiền triết bó gối im ỉm ìm im lắng nghe
trên những gò hoang hoàng hôn hoa dại khẽ hương
trong mỗi ngôi nhà nửa đêm chõng tre kẽo kà kẽo kẹt
mặt trời khát khao mỏi mắt căng mình
rình
ngượng ngịu
cười
toả năng lượng giới tính
bình minh
Ngọn gió ngang tàng
mang đầy cơn đau hy vọng thiếu phụ mùa sinh nở
mang đầy tiếng khóc dự cảm trẻ thơ
mang cả tiếng chim trinh nữ hoá thân từ kiếp trước
rẽ nụ cười tươi nắng ban mai
bay về nguyên thuỷ ước mơ không mầm móng hận thù tận thế
VanVN.Net – Tập thơ “Chất vấn thói quen” được “chu du” theo Phan Hoàng từ Sài Gòn đến vùng Vịnh Hạ Long (Quảng Ninh) trong Liên hoan thơ Châu Á – Thái Bình Dương lần thứ I. Tập sách nhỏ với tranh bìa rất ấn tượng đã được bạn thơ Việt Nam và quốc tế truyền tay nhau qua mấy ngày giao lưu, có những bài được bạn bè chuyển ngữ ngay tại chỗ khiến chính tác giả phải bất ngờ và xúc động. “Chất vấn thói quen” với những chiêm nghiệm, suy tư đầy triết lý nhân sinh, Phan Hoàng không chỉ chất vấn chính mình mà còn đặt ra những điều khiến người đọc phải tự vấn trước thiên nhiên, xã hội và trước thế giới này… VanVN.Net xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc những bài thơ trích trong tập thơ mới nhất của Phan Hoàng.

Nhà thơ Phan Hoàng. Ảnh: Đỗ Hiếu
Phần 1: Văn bản dở dang
Mẹ gánh ước mơ
Mừng sinh nhật 80 của mẹ
Mẹ quảy mẹ chạy
cắc bụp cắc đùng
người ngã sau lưng
người chúi trước mặt
Tuổi thơ tôi trên thúng gióng tản cư
mẹ gánh ước mơ chạy qua mùa loạn lạc
tiếng khóc con thơ
mạnh hơn
tiếng gầm đại bác
Những con đường loang lổ hố đen đao phủ
sông suối lềnh bềnh ngầu đỏ máu tươi
biển thét gào lớp lớp sóng trào chia lìa tình mẫu tử
Bước mẹ đè gió nam cồ
lướt mềm sỏi đá nhấp nhô triền núi
giải độc vạt rừng giãy giụa da cam
an ủi ruộng nương um tùm cỏ dại
Bàn chân trần rễ tre toé máu
thúng gióng gió đánh hụt hơi
mẹ đặt con ngồi dưới hố bom khét bầm thân đất
ngoái cổ ngóng về đồng làng tan hoang mồ mả ông bà
Gỡ nón quạt mùi bom
bóng mẹ che tầm đạn
âu yếm con mẹ khóc
bập bẹ mẹ con cười
nụ cười con thơ
mạnh hơn
tiếng gầm đại bác
nụ cười gieo vào lòng mẹ hạt giống hy vọng
đồng làng bình yên gặt những mùa sau…
Mặt trời trong ngôi nhà thân thuộc
1.
Trong ngôi nhà quanh năm ngập tràn tiếng gió
giòn ngọt như môi ngư nữ đương thì
cay đắng như cơn lũ quét
có lúc tưởng chừng mặt trời
mọc
từ hướng tây
đôi khi
ngỡ
từ hướng bắc
Thao thức từng cơn vượt cạn cùng tiếng sóng đêm nay
gió trải nghiệm an ủi vỗ về
bầu trời nhấp nha nhấp nháy sao đổi ngôi
dàn giao hưởng gà trống làng chài phiêu bồng hơn trước
tiếng oa oa con thơ cất lên
tôi biết mặt trời đang mọc trong ngôi nhà thân thuộc của mình
2.
Không ngừng chống chọi những trận cuồng phong
những tên hải tặc khổng lồ tham vặt
có lúc thói quen ngủ gật khiến ta lãng quên
từ hàng ngàn đời nay
thuở cha canh rừng mẹ đưa con về giữ biển khơi
mặt trời vẫn mọc trong ngôi nhà chứa đầy tiếng sóng
đong đầy tiếng gió
mỗi ngày mặt trời một sáng hơn
từ nguồn sữa bầu ơi thương lấy bí cùng ru hời của mẹ
cổ tích ăn khế trả vàng run run hơi thở của bà
thần thoại nhổ tre ngà đánh giặc những khuya biển thức của cha ông
mỗi ngày mặt trời một sáng hơn
từ tiếng vọng oai hùng chiến thuyền nài gạo canh giữ đảo xa
nỗi đau sinh tồn ngôi nhà mang gien giao chỉ
3.
Không từ hướng tây
không từ hướng bắc
trải qua những dòng sông ngập tràn nước mắt
những cánh rừng cháy trọc xương khô
mặt trời vẫn không ngừng mọc lên
trong ngôi nhà tư duy thân thuộc của mình
ngôi nhà quanh năm ngập tràn tiếng gió
bí mật chuyển lưu nguồn sáng chân lý kỳ lạ
quang hợp sức mạnh rồng tiên
di truyền bản lĩnh núi non
hội tụ tấm lòng biển cả
hào phóng năng lượng tái sinh giống nòi
cho tôi
con tôi
và
cho n… tôi
31.8.2007
Ký ức hoa hồng
Gửi một cô gái Nga
Em hát cho tôi triệu hoa hồng đỏ thắm(*)
em đọc cho tôi lịch sử với số phận con người(**)
hoa hồng vẫn nở dẫu thời tiết cuộc đời thay đổi
không ai cao cả hơn ai khi còn khóc trong nôi
và lịch sử đã mang đổi thay đến từng số phận
thay đổi cảm hứng bầu trời
thay đổi tư duy từng ngọn núi con sông
nhưng có một điều tôi muốn gửi tới em:
lịch sử và thời gian có làm thay đổi
ký ức tình yêu trong mỗi hoa hồng?
________
(*) Bài hát Nga
(**) Thơ Evtushenco- Bằng Việt dịch
16.6.2002
Cơn bão ký tự mới
Vật vờ như ngọn gió vô hình
trong thế giới ảo
lớp lớp ký tự vô hồn
nhà nhà nhốn nháo
những ký tự thiếu tư duy số phận
tôi bỗng lắc lư
bay
bay
lên
từ muôn đợt sóng ngầm
chìm trong cơn bão không hề dự báo
cơn bão đưa tôi vào thượng tầng khí quyển
say điệu luân vũ thiên nga
lá rừng hoá than trở về xanh cành lộc mới
đá bí mật mở dần pho ký tự núi lửa
đồng hồ ngực biển quay ngược
những vệt đồi mồi biến khỏi bóng đêm
cơn bão nổi mạnh dần lên
thế giới ký tự mới mở ra
mỗi hơi thở nồng nàn bạt ngàn tín hiệu
Em cứ ngon giấc hồ nghi giữa mùa hoa cúc
cơn bão nối những ký tự nồng nàn cất tiếng thuỷ tinh
09.12.2010
Văn bản dở dang
Gửi NQ
1.
Những lúc rơi dưới đáy đớn đau
lơ mơ thấy mình
hồn nhiên thơ dại đại dương bình yên của mẹ
cưỡi cơn hồng thuỷ lặng im
tẩy xoá nếp nhăn tư duy già nua
hằn sâu gương mặt rỗ nhàu trái đất
rỗ nhàu đúc khuôn thần đồng sáng tạo
Những lúc bay trên đỉnh thăng hoa
lơ mơ thấy mình
hào phóng chàng trai độc quyền cánh rừng nguyên sinh
rực hương thiếu nữ
ném phăng kỹ năng dục vọng trang phục mục ruỗng
bồng bềnh ngọn lửa trong ngần khoái lạc
từng đợt sóng tín hiệu kỳ bí dâng tràn
va đập chín chiều ký ức
đánh thức bụi vàng lãng quên
2.
Mọi nền văn minh hình như phát tích từ khoái lạc giấc mơ ánh sáng vô thức chống lại thói quen kỹ năng bóng tối ý thức
kỹ năng nhân danh tiến bộ gặm nhắm từng khoảnh khắc tự nhiên sự sống
3.
Vượt lên đau đớn và thăng hoa
tôi tự tại giấc mơ tôi
mưa ban mai lặng lẽ gióng chuông gọi hồn tận thế
những con chữ như chiến binh chuyển dịch văn bản thơ mãi mãi dở dang
văn bản vô ngôn
văn bản tinh huyết
văn bản ma lực
tâm chấn tín hiệu khoái cảm
4.
Đắm chìm sâu giấc mơ khoái lạc
đắm chìm sâu văn bản dở dang
tôi phát hiện tôi
khác xa dần
xa dần
cánh đồng thâm canh cảm xúc con trâu cái cày
khói lam mây xám ăn quẩn chái bếp thiếu gạo của mẹ
dàn đồng ca hát nhép tân cổ giao duyên mùi mẫn cởi áo trao nhau
Cơn hồng thuỷ khoái cảm âm thầm nổi lên
kỹ năng dục vọng trang phục mỹ từ mục ruỗng bị đánh đắm
từng đợt sóng tín hiệu bụi vàng ký ức dâng tràn
5.
Giữa những cơn sóng tín hiệu
tôi tìm thấy gương mặt lênh đênh tôi
đúng tôi
đớn đau tôi
thăng hoa tôi
trong những văn bản dở dang
văn bản vô ngôn
văn bản không khuôn thước
văn bản không văn bản
6.
Đời người chỉ một gang tay
sao tự trói mình xích xiềng lê dài giá trị bia đá?
Làm sao bùng lên nhiều cơn hồng thuỷ
dâng sóng tín hiệu đỉnh khoái
cuốn phăng những kho văn bản mộng mị ngủ muộn
những kho văn bản ấu trĩ già cỗi
những kho văn bản hư danh giả dối
khủng bố dòng chảy tự do ngôn từ
ám sát khát khao chồi xanh ý tưởng
đe doạ cánh rừng nguyên sinh rực hương thiếu nữ căng tràn văn bản nhựa sống tương lai
02.7.2011
Bìa tập thơ "Chất vấn thói quen"
Phần 2: Cái chết đen & vũ khúc trắng
Chất vấn thói quen
Sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy
nhâm nhi ly cà phê chồn
đọc báo
nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu
chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi
mùi cà phê chồn trở thành mùi của tôi
những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi
nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới
có sáng
chiếc ghế đã có người đến ngồi
tôi bối rối bỏ đi
có sáng
mùi cà phê không chồn
tôi uống qua loa bỏ đi
có sáng
quán không tờ báo
tôi thẫn thờ bỏ đi
có sáng
cô chủ quán kiêu kỳ miệng im như thóc
tôi buồn buồn bỏ đi
có sáng
quán
cà phê
tôi
bỏ đi bỏ đi bỏ đi…
Nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi
tại sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những thói quen
không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước?
10.10.2005
Khi bạn bỏ ruộng mong gặp thần đồng
1.
Dù họ là ai và từ đâu đến
dù họ là thần đồng hay ngôi sao
thì họ cũng như bạn và tôi
kết tinh từ khoái lạc tình yêu cùng nỗi đau sinh nở
thì họ cũng như bạn và tôi
có những đỉnh mây thăng hoa
có những vực sâu bão tố
có ánh hào quang đám đông
có nỗi cô đơn lẻ bóng
không ai mãi mãi là số một trên thế gian này
Bạn là ngôi sao của những gié lúa vàng mùa thu hoạch
tôi là ngôi sao của những con chữ định mệnh sẻ chia
2.
Chen chúc ôm hoa vẫy đón thần đồng
tiếng cười rổn rảng dài hơn mưa ngâu
những thân phận hẩm hiu né về phía hoàng hôn tím tái
3.
Nước mắt bao giờ cũng độc hành lặng lẽ
hào quang đâu ngăn nổi con mọt hư danh gặm nhắm tâm hồn?
Một chiều thu 2009
Cần Giờ bất lực
Những con đom đóm vừa bay vừa phát tín hiệu khẩn cấp
những con sóng vừa chồm lên vừa báo động nguy cơ
những con gió từ phía đông vừa ào về vừa thảng thốt
lãnh hải ập trận cuồng phong
ngư dân tay không chống chọi từng cơn áp thấp
Các ngôi sao cao giọng chỗ ngủ thiếu tiện nghi
rừng duyên hải trầm tư không quen thuỷ triều chữ nghĩa
Nâng ly rượu trắng canh khuya
nhà thơ quèn trong tôi
bất lực tiếng gà xóm chài báo thức
29.5.2011
Mắt trâu
Trong màu men trầm tư mắt trâu
lóng lánh ánh màu bàn tay tài hoa
của những nông dân nghệ nhân từ muôn kiếp trước
Làng gốm ngày càng rộng ra
đường làng ngày càng co lại
bờ đê như muốn bày tỏ điều gì
cây đa già như muốn tâm sự điều gì
ngôi đình cổ như muốn thảng thốt điều gì
Hồn làng trong màu men mắt trâu
buồn và đẹp
gió sông Hồng có giữ được hơi thở vĩnh cửu đất thiêng?
Bát Tràng 28.7.2010
Một người đàn bà đích thực
Mọi định nghĩa về phụ nữ mà tôi biết
mọi lý luận về cái đẹp mà tôi biết
chợt trở nên vô nghĩa
trước một nét kiêu sa
chợt trở thành mây khói
trước một người đàn bà
một người đàn bà đích thực
Tất cả nguồn năng lượng mặt trời dường như thu hết vào lồng ngực nàng
tất cả mọi dòng sông dường như trôi hết vào cơ thể nàng
tất cả mọi bông hoa dường như khép mình bên từng đường cong giới tính của nàng
tất cả vui buồn cuộc đời dường như gom hết vào ánh mắt nàng
Đừng hỏi nàng là ai và từ đâu đến
nàng chưa bao giờ bước vào giấc mơ của tôi và bạn
nhưng nàng có thể là người đang ở cạnh bạn và tôi
nàng không hiện hữu trên thế giới này
nhưng nàng có thể ẩn hiện trong trái tim mỗi con người
Nàng mang nét hồn nhiên Mỵ Châu
sự thông minh Ỷ Lan
bi kịch Huyền Trân
ngôn ngữ Ngọc Hân
và cả quyền năng Đặng Thị Huệ
Một người đàn bà giống mọi người đàn bà
một người đàn bà khác mọi người đàn bà
một nét kiêu sa (*)
một cơn lũ sắc màu tràn từ đỉnh mơ khoái lạc
16.6.2005
_______
(*) Tên một bức tranh của hoạ sĩ Phạm Cung
Cái chết đen & vũ khúc trắng
… từ một bức ảnh của DQĐ
Mang một vẻ đẹp khác nàng đến thế giới này
Mang một tinh thần khác nàng đến thế giới này
Mang một thông điệp khác nàng đến thế giới này
Trắng. Đồng phục trắng
Trắng. Da thịt trắng
Trắng. Năng lượng trắng
Trắng. Khát khao trắng
Trắng. Vũ khúc trắng
Trái đất không thể tự bảo vệ mình trước lỗ đen những nguy cơ
Bao em bé châu Phi chết đói chết khát chết đạn chết đen trên những ngả đường không ánh sáng
Bao cụ già Nhật Bản chìm trong sóng thần đen sạm phóng xạ hạt nhân
Bao người dân Pakistan như hòn than bở tung toé trong cơn khát máu giận dữ sau… Bin Laden
Cái chết đen treo lơ lửng cả trên đầu những tên khủng bố, độc tài trốn chạy như lũ chuột
Và con giết cha, vợ đốt chồng, thầy cưỡng bức trò, trò hại thầy cùng bao cái chết đen nhe răng rình rập hàm cá sấu
Tiếng khóc sơ sinh như bông hoa chớm nở cũng có nguy cơ chết đen trên bầu vú nhiễm độc sữa mẹ
Người nghèo chết đứng trước cơn bão giá leo thang tối tăm đen đúa mỗi bữa ăn
Trắng và đen và đen và trắng
Tại sao trắng?
Tại sao đen?
Mang một vẻ đẹp khác nàng đến thế giới này
Mang một tinh thần khác nàng đến thế giới này
Mang một thông điệp khác nàng đến thế giới này
Cái chết đen như ngọn lửa hoả hoạn liếm dần từng tế bào nền văn minh đang tiến về phía lợi danh ích kỷ
Vũ khúc trắng mang đến giấc mơ tái sinh từng giọt nước trong veo cho hành tinh cạn kiệt ám ảnh ngày tận thế
Trắng. Khởi nguyên trắng
Trắng. Ngọn lửa trắng
Trắng. Đốt tôi trắng
Trắng. Một làn hương thi ca bay qua mọi ảo tưởng phát minh lan toả từ thịt da căng nhựa trắng của nàng.
10.5.2011
Phần 3: Bóng tối đang nuốt chúng ta
Bóng tối đang nuốt chúng ta
Trong giấc mơ đêm đêm
tôi như nhà vô địch điền kinh
mang đôi hài vạn dặm rạ rơm
chạy và chạy
Chạy giữa gầm gừ dã thú đói khát hoả hoạn
chạy giữa ầm ào sóng thần vây bủa vũ khí hạt nhân
chạy giữa là đà văn bản mới viết đã cũ
chạy giữa nhập nhoạng mặt người mới mở mắt đã gian manh
Chạy tôi chạy
càng chạy càng không chạy
càng chạy càng thất thần tiếng muôn triệu sinh linh thảng thốt:
- Nhanh lên đi!
Bóng tối đang nuốt chúng ta.
Em nóng dần lên
Khí hậu biến đổi từng ngày
trái đất nóng dần lên từng ngày
gió thốc mạnh từng ngày
nước dâng cao từng ngày
rừng cháy lan từng ngày
Những đàn chim di cư tìm bầu trời mới
hay chờ chết?
Những đàn cá di cư tìm nguồn nước mới
hay chờ chết?
Những đàn thú di cư tìm cánh rừng mới
hay chờ chết?
Khí hậu biến đổi từng ngày
da thịt em nóng dần lên từng ngày
hành tinh ta tốc hành khám phá thế giới mới từng ngày
Em
cởi bỏ mọi trang phục pha lê nứt vỡ
cởi bỏ mọi tư duy hình thức đa khô đình nát bến cạn
hoà nhập vào cơ thể ta đang tốc hành về phía ánh sáng
hay đóng cửa
tự huyễn hoặc mình
chờ chết?
Mắt gỗ
Những vân gỗ như những con mắt ngây thơ
trong ngôi nhà sang trọng
nền bọc nhung
tường ốp kín gỗ quí
Chủ nhà thuyết minh về bộ sưu tập gỗ của mình
hùng hồn như trên diễn đàn chỉ đạo bảo vệ rừng
hùng hồn như trên diễn đàn phòng chống tham nhũng
một ngọn lửa dẳng dai chót lưỡi
Ở đâu đó có cánh rừng già đang hấp hối
ở đâu đó có người kiểm lâm mới bị trả thù
ở đâu đó có ngọn núi trọc xói mòn vừa ngã sập
ở đâu đó có cơn lũ quét thất thanh tiếng thú tiếng người
Những vân gỗ quí
trong ngôi nhà sang trọng
như những con mắt lửa giấu kín hờn căm
chờ ngày phát hoả
10.10.2006
Khi người nông dân để lại cánh đồng
Người nông dân
lần lữa
rời cánh đồng
bước chân nặng nề chậm chạp
như con bò già kéo cày giữa trưa đứng bóng
sau lưng thời gian sấm chớp
không còn nữa những tối lai rai bàn giống lúa mới
không còn nữa những khuya bồn chồn tỉnh giấc đợi tiếng gà
không còn nữa những trưa thiêm thiếp chiêm bao giữa bầy tu hú
không còn nữa những chiều hỉ hả đốt đồng mùa gặt bội thu…
Người nông dân
lững đững
ngoảnh lại cánh đồng
bước chân nặng nề chậm chạp
như làn mây xám mệt mỏi trôi qua rặng núi chiều đông
sau lưng đất đai sấm chớp
màu cỏ sân gôn sẽ thay màu lúa tình tự ngàn đời
dãy dãy tường cao sẽ thay bờ vùng bờ thửa
từng dải khói đen sẽ thay những đàn cò trắng
tiếng máy buốt đêm sẽ thay tiếng nhạc côn trùng…
Người nông dân
lầm lũi
để lại cánh đồng
bước chân nặng nề chậm chạp
như người lính bị tước vũ khí cúi mặt rời khỏi chiến trường
sau lưng rền vang sấm chớp
10.10.2007
Con trâu thiêng
Ở phía ấy chiều chiều
ông tôi ngồi trầm tư nhìn
rít từng hơi thuốc rê dài hơn tuổi tác
khói xoắn tóc râu bay trắng cõi nhớ mông lung
Ở phía ấy chiều chiều
bà tôi ngồi mòn mỏi nhìn
miệng mỏm mẻm đỏ lửa nhai trầu
mùi trầu chạm khoé mắt sắc mặn lặn vào cõi nhớ xa xăm
Ở phía ấy chiều chiều
mẹ tôi ngồi thất thần nhìn
nén từng hơi thở dài quay mặt khóc
những giọt nước mắt xói mòn đôi vai gầy guộc cô đơn
Ở phía ấy chiều chiều
lũ trẻ làng tôi dung dăng ngắm nhìn
hòn núi lẻ như con trâu thần khổng lồ canh giữ ruộng nương
đàn chim xếp đội hình chữ V bay về treo giấc mơ trên hốc đá
Lũ trẻ làng lần lượt lớn lên
người già rủ nhau về đất
đàn chim càng chiều càng đông
con trâu thiêng vẫn nằm yên góc trời riêng bí mật
những bí mật lóng lánh xót xa như nước mắt mẹ tôi lặng lẽ gầy
Ở phía ấy một chiều
cổ họng tôi bỗng dưng có bàn tay vô hình siết chặt
sau những loạt bom thảng thốt xóm làng
con trâu thiêng từ biệt ruộng nương mãi mãi bay vào cổ tích
(như ngày xưa dưới mưa bom bao người lính bám trụ nơi đây biến mất)
từng tảng đá xanh giống khối thịt trâu bị chém, chặt, đục, đẽo áp tải bán buôn khắp mọi ngả đường…
10.10.2008
Về một đoạn phim buồn
Gã mặt người đánh mẹ ngã
quị
chiếc gậy tre chới với chống tuổi già chới với
mỗi nắm đấm vung ra
một nhát chém lạnh lùng đao phủ
bầm nát thân thể dòng sông kiệt quệ sinh thành
Đoạn phim buồn hơn cơn địa chấn
xô nghiêng những bảng vàng thành tích giáo dục hư danh
đóng băng những cái lưỡi robot giáo điều đạo đức giả
còn bao nhiêu gương mặt lẩn khuất tối tăm khuyết tật tâm hồn?
20.11.2008
Bao giờ con lớn?
Lại thêm những gã mặt người vung tay đánh đuổi mẹ
một lũ chó điên hùa nhau cắn xé thân thể
đưa chúng chui ra và nuôi chúng trưởng thành
Ngọn gió mùa hè bay qua ngôi nhà bất hạnh
hoá thành ngọn lửa lăm le thiêu huỷ chúng
đám mây trắng trôi qua hoá thành vành khăn tang khinh bỉ chúng
người mẹ già như con mồi thu mình
trước bầy cọp trí thức nguỵ tạo nhe nanh
Ôi những tiến sĩ, kỹ sư, luật sư học vấn tới chân răng
bước ra từ gánh thóc mồ côi lướt giông đội bão
bước ra từ gánh bánh rán tảo tần còng mình bụi khói
bước ra từ người mẹ nghèo quắt queo mù chữ động kinh
có khi nào trong giấc mơ các ngươi rùng mình nghe con mình khẽ hỏi:
bao giờ con lớn giống mẹ giống cha?
Bình nguyên bay
1.
Ở cuối con đường mờ mờ chân mây
mở ra bình nguyên tươi màu hoang dã
chớp ngang một tiếng thở dài
Những ngọn đồi ngồi tư lự trong mưa
như những kỵ binh vừa dừng chiến mã
lắng nghe tin dữ kinh đô
Thuỷ Tinh chưa quên người đẹp ngàn xưa
bất ngờ xua quân đánh chiếm
cá bay rùa phi phố cổ
giường tủ hoá thuyền bè
trang phục nguyên thuỷ
Tiến sĩ giấy lăng xăng dài quần
len lỏi mặt trời mua quan bán chức
bất thường đạp mặt bình thường
Những ngọn đồi không cánh vụt bay
2.
Ở cuối con đường mờ mờ chân mây
mở ra bình nguyên tươi màu hoang dã
đất đai nằng nặng khí thiêng
Thấp thoáng lưng đồi mưa reo gió hú
chập chờn hàng hàng bia mộ
chập chờn mắt mắt đá ong
những con mắt mở từ ngàn năm
những con mắt mang hồn sông núi
Những con mắt đớn đau
trừng trừng
cảnh giác
như bình sữa cảnh giác độc tố melamine
như giảng đường cảnh giác thầy giáo quấy rối tình dục
như cánh đồng cảnh giác quan tham ăn đất
như trang giấy cảnh giác kẻ đạo văn
như con Rồng cháu Tiên cảnh giác cơn khát bá quyền phương Bắc
Những ngôi mộ không cánh vụt bay
3.
Ở cuối con đường mờ mờ chân mây
mở ra bình nguyên tươi màu hoang dã
tròn trăng hoa dại đại ngàn
Một váy xoè hoa
hai váy xoè hoa
váy váy xoè hoa
nõn nà bắp thon sơn nữ
ngực căng sương trắng
tóc quấn hương rừng
gùi cả thanh xuân trườn qua sườn dốc
Mượt mà mông
mủm mỉm môi
mơ màng mắt
tình tang ngang dọc…
chàng trai nào mạnh như con hổ con báo chợ tình đêm nay?!
tiếng khóc trẻ thơ thơm như tiếng chích choè tinh mơ mẹ lên rẫy?!
Váy hoa không cánh xoè bay
Níu lòng Sông Đáy
Gửi NQT
Phan Hoang oi, me toi mat luc 3h24p
dòng tin nấc tiếng kêu thảng thốt
Buổi sáng mùa đông không màu
bạn đứng giữa trời ôm đầu tức tưởi như đứa trẻ thơ
quì gối ôm choàng bờ cát già độ lượng
những dòng lửa từ hai hốc đất sưởi ấm lòng mẹ
không chỉ chín chiều ruột đau
Sông Đáy trong mơ vẫn dâng ngang trời
mẹ như cánh chim đêm
mãi mãi hoá thân vào châu thổ
Ngày lót lá
bạn níu lòng sông Đáy
tôi bàng hoàng lội ngược gió sông Ba
22.11.2008
Thèm làm ngọn gió tự do
Tặng TNT
1.
Những bài báo đặt hàng đang truy đuổi tôi
nhuận bút ứng trước đang truy đuổi tôi
như con chuột bị lũ mèo rượt tới hang cùng ngõ tận
Gục đầu lên máy vi tính
tôi thèm đứt ruột
được làm ngọn gió không đồng phục
không điện thoại
không internet
bay về mái tranh vách đất của mẹ
cởi trần lăn lóc tắm mưa
trưa trưa mắc võng lưng trời
đung đưa tréo chân đã đời trái chín
nghe gà trống xuống giọng tỉ tê gà mái
hung hăng bò ụ động đực phá chuồng
Chiều chiều quạ đói gọi diều
lùa cơm nguội ba trăng
chan hương ngò mắm cái
ọc gáo nước giếng trong
ngửa cổ tưng tưng mấy nhịp bài chòi…
2.
Gục đầu lên máy vi tính
tôi thèm đứt ruột
được làm ngọn gió tự do
bay về mái tranh vách đất của mẹ
hô tập bạn bè
mũ rơm áo dừa phong tướng phong vương
cầm roi thúc bò cờ lau đánh trận
Những đêm mùa xanh ngực nở dậy thì
băng băng đạp xe vượt đồng sình cỏ lác
vượt bầu sen bầu súng
hôn lên đôi mắt rụt rè thôn nữ em
hôn lên đôi môi nứt nẻ ruộng hạn em
hôn lên bầu vú thơm rơm rạ em
hôn đến tận cùng con gái quê mùa em
như Chí Phèo ngấu nghiến da thịt trong veo Thị Nở
vườn chuối nhà em đua nhau trỗ buồng ra trái
những câu thơ không phấn son ngạo nghễ chào đời
3.
Gục đầu lên máy vi tính
tôi thèm đứt ruột
được làm ngọn gió không đồng phục
không điện thoại
không internet
bay về mái tranh vách đất của mẹ
bay về phía vô danh
bay về phía vô thanh
bay về phía vô manh
bay về phía vô tặc
hoá con sáo sậu bước thấp bước cao bập bẹ nói cười… cậc cậc cậc
hoá con mèo mun tủng tẳng tùng tăng tung tẩy khắp vườn
hoá con cóc hiền triết bó gối im ỉm ìm im lắng nghe
trên những gò hoang hoàng hôn hoa dại khẽ hương
trong mỗi ngôi nhà nửa đêm chõng tre kẽo kà kẽo kẹt
mặt trời khát khao mỏi mắt căng mình
rình
ngượng ngịu
cười
toả năng lượng giới tính
bình minh
Ngọn gió ngang tàng
mang đầy cơn đau hy vọng thiếu phụ mùa sinh nở
mang đầy tiếng khóc dự cảm trẻ thơ
mang cả tiếng chim trinh nữ hoá thân từ kiếp trước
rẽ nụ cười tươi nắng ban mai
bay về nguyên thuỷ ước mơ không mầm móng hận thù tận thế
Sự kiện
VanVN.Net – Sáng 19/5/2012, tại Nhà hát lớn Hà Nội đã diễn ra Lễ trao giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật và Danh hiệu Nghệ sỹ nhân dân năm 2012. Đến dự buổi Lễ có đồng chí ...
Nhân vật
VanVN.Net - Mỗi nhà văn đều có một thế giới nhân vật riêng, với thói quen khai thác nhân vật theo một cách riêng. Theo đó, nhân vật có thể là thật hoặc hư cấu, nhưng thường đều dựa trên những ...
Hoạt động Hội Nhà Văn
VanVN.Net – Chiều 18/5/2012, tại Bảo tàng Hồ Chí Minh, Lễ ra mắt và trao tặng bộ sách Hồ Chí Minh với văn nghệ sĩ – văn nghệ sĩ với Hồ Chí Minh được tổ chức vào hồi 14h30’. Đến dự ...
Tư liệu
VanVN.Net - Bài viết “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...

Tiêu đề
Viết bình luận của bạn