Gửi thư   
Bản in
VanVN.Net – Nhà thơ Mai Văn Phấn chia sẻ: “Tập thơ “Bầu trời không mái che” là kết quả tất yếu, là điểm đến của cả quá trình sáng tạo của tôi. Tuy bạn đọc vẫn nhận ra tôi, nhưng nó khác biệt/ cách biệt với 7 tập trước đó. Tôi cảm thấy như mình đã băng qua các “sa mạc” khuynh hướng để đến với tập thơ này bằng trạng thái tự nhiên, tự tin nhất. Tôi luôn mong tìm được giọng điệu hiện đại mang đậm bản sắc Việt. Dù cách tân theo hướng nào, thơ không thể đi lại con đường mà thi ca thế giới đã đi, cũng như không thể lẫn sang thơ của các dân tộc khác…” VanVN.Net trân trọng gửi tới bạn đọc những bài thơ trích trong “Bầu trời không mái che” của Mai Văn Phấn…
Nhà thơ Mai Văn Phấn
I - Cửa Mẫu
Cửa Mẫu
I
Mẫu nâng niu con ánh trăng
Tiếng chuyền cành, tiếng hú
Da thịt con yêu trải sâu đêm tối
Dựng tầng mây mưa nguồn
Cành cây la đà mặt nước
Một con chim vừa đậu
Chỉ mình con thấy chú chim nhỏ kia rất xa con đường
Xa mảnh vườn, những đàn chim khác
Con lặng lẽ đi qua vầng mặt trời đáy nước
Nhìn hướng bầu trời mở đôi cánh
Ngọn cây vươn mỏ con chim
Đang cúi xuống mớm vào miệng con từng hớp gió
Tiếng hạt vỡ trong ngực
Bãi trống và quả xanh
Qua rừng sâu tán lá rậm rạp
Con sơ sinh trên đất
Bơi qua sông con nòng nọc đứt đuôi
Tập vỗ cánh, quạt gió vào lòng tổ
Bật lá mầm bay đi thênh thang
Hơi nước bến sông
Không gian đặc thời gian nhầm lẫn
Ngọn khói lên cao
Biết mình bơi trong biển sương
Không phải sương mà đang mưa
Ngọn tháp cao sáng láng
Hơi thở, cơ bắp chắc, lá reo…
Người đã khuất bỗng về trong hoa nở
Con rùng mình một bến bờ
Mặt nước nghẹn nơi không sóng vỗ
Ngụm nước mát trôi chầm chậm…
Chợt nhớ mùa nước lớn ngập tràn hang dế
Lóc bóc tiếng bong bóng phun lên từng đợt
Cho con biết được đâu là cửa hang…
II
Đặt con lên đất
Lòng sông đau xé thân đêm
Thiên nhiên láng ướt
Thân cây rã rời từng đốt
Nước xiết
Chảy nhanh hơn
Con bật khóc cuốn đi lưới nhện
Tiếng con vạc khàn khàn
Tàn tro loé sáng
Mặt trăng run
Nhặt viên sỏi vẽ lên mặt đất
Một cánh đồng
Chú bê non ngơ ngác
Tô đậm nét chú bê cúi xuống gặm cỏ
Hướng khác vẽ thêm con mắt
Mắt muông thú hay mắt người
Viết dòng chữ vào ô trống còn lại.
III
Giọng nói rất gần
Dưới bình minh con hãy lột xác!
Hoa quả
Lửa đèn
Âm dương chén nước
Như trườn qua cơn chạng vạng
Rút dần cơ thể khỏi lớp vỏ bọc
Con hớp những giọt sương
Đống vỏ bọc xám xịt chất cao
Đã xa tầm tay với
Đoàn người dìu nhau bấy bớt
Cuối bình minh.
IV
Bóng cây oà vỡ dưới chân
Hình bản đồ rách nát?
Hay xác chết nửa dơi nửa chuột?
Con hốt hoảng đan lưới sắt
Đặt bàn chông quanh mình
Mài con dao
Thủ sẵn bao diêm
Chân trời càng gần
Bóng tối càng trôi khủng khiếp
Nhanh hơn cảm xúc
Con vẫn dồn lo âu, căm tức
Trên mặt đất bóng đêm đã xoá sạch.
V
Con đuổi theo con mồi nhỏ
Tung mình lên mặt sóng rồi mất hướng
Nước rút
Trong giấc mơ gần sáng
Xương cốt con đau
Đuôi và vây lưng tê cứng
Có bàn tay luồn những sợi dây
Kéo con lê lết
Họ đã dừng lại trú mưa
Bất ngờ phóng thích con
Gần chân sóng
Con biết ơn trận mưa
Sấm to và gió mát.
VI
Cha vừa gượng dậy sau trận ốm liệt, men dần ra cửa, lọt vào khối vuông ánh sáng
Người cố đưa ngón tay và bảo con cánh cam trên tán lá kia cha nhìn thấy lần đầu
Con kể những chuyện vô tình lúc cha hôn mê. Chuyện đám mây lớn thường bay chậm qua nhà mình. Chiếc giếng khơi dâng hơi nước lên cửa sổ. Chuyện tiếng con chim khách làm mọi người cùng nhìn bát thuốc
Cơ thể cha tựa sông cạn, củi khô, hạt lép
Chùm quả nặng đung đưa gió mạnh
Cha bỗng thều thào hãy dìu cha đi nghỉ
Tiếng lá khô trượt trên mái nhà làm cha và con cùng rơi nước mắt.
VII
Vũ trụ choàng áo đen lên con
Chỉ hở đôi mắt cầu nguyện
Lầm rầm con vẫn nghĩ
… bàn tay trắng máu đen lưỡi trắng nước mắt đen lưng trắng vành tai đen lọn tóc trắng mồ hôi đen…
Màu đen tràn lên mọi điều sẽ kết thúc
Hãy nguyện cầu cứu lấy nhân gian
Ngọn hải đăng…
Bếp sáng…
Nhìn hướng bất kỳ
Như tập nhìn lên bảng
Học cách phân màu
Đánh vần chữ cái
Đây ngã tư trắng
Mặt đất, mặt biển trắng
Cụ già, chiếc ghế, thiếu phụ trắng
Viên thanh tra, người nông dân màu trắng…
Miệng đọc to lòng còn tạp niệm
… lưỡi trắng nước mắt đen lưng trắng vành tai đen lọn tóc trắng…
VIII
Co quắp con ngủ trong gió lạnh
Mơ thành bào thai
Cuống nhau nối mặt trời
Bay trên tàng cây
Mắt nhìn xanh tiếng nấc
Từng chồi chân tay bé xíu
Bật nhẹ trong cơ thể Người
Con tỉnh giấc
Nơi ấy bắt đầu con đường
Chú ngựa con liêu xiêu đứng dậy
Đàn sâu bò khỏi thân cây
Con tép riu vọt lên họng nước.
IX
trống chiêng bát bửu
mở hội long đình
múa hát cao xanh
công đồng tứ phủ
mở lòng đệ tứ
bao dung mắt nhìn
mưa thuận gió êm
khâm sai ân huệ
tâm thành kính lễ
tứ vị chầu bà
khăn gấm áo hoa
đi tươi về tốt
thuận buồm xuôi ngược
má phấn môi son
lá phách sênh tiền
rồng thiêng bay lượn
năm toà quan lớn
phơ phất bàn tay
tài cao đức dày
long lanh ngọn lửa
vuốt ve che chở
thương con tò vò
con tằm nhả tơ
áo khăn lật phật
phù sa ôm ấp
lòng sông gió về
dưa gang dưa lê
sen cau ngan ngát
gái trai vào hạt
dẻo thơm ân cần
làm chiếu làm chăn
làm hoa làm bướm
mặt mày hơn hớn
làm đất làm trời
cây cỏ tốt tươi
mưa mau sầm sập

Nhà thơ Mai Văn Phấn
II - Mùa Trăng
Đỉnh gió
I.
Nhoài lên mỏm đá sắc
Thân thể gió trầy xước
Máu của gió là mưa
Nắng nhỏ xuống
Núi cuốn nụ hôn lên cao
Cụm mây xám đúc thành khối
Giang tay núi đạp chân vào đất
Vò nát
Xé toang thân gió
Ánh sao rơi
Buổi sớm vỡ oà
Thông thốc lên mỏm dốc
Mở mắt nhìn xuống
Những nụ hôn chồng xếp cao hơn
Gió cuồng nộ cuộn lên đỉnh khác.
II.
Tìm miệng anh gieo hạt
Gió níu chân tay đất dịu dàng
Lao xuống vực
Thổi rỗng lòng đồi núi
Ngực gió thả trôi
Vờn trên đất
Chớp sáng nứt vỏ
Mùa xuân trào miệng hạt
Chờ nảy lá mầm
Gió mang mặt đất đi
III.
Đóng chặt cửa gió càng thổi
Điều chợt nhớ cũng bạt hơi, tức ngực
Mắt gió cuốn anh vào em
Xoay tít mù chong chóng
Thoáng một cây cầu
Thân thể anh bị gió bẻ gập
Rũ xuống tựa chiếc khăn ướt vắt qua hàng lan can
Nhỏ xuống dòng sông chảy xiết
Nhớ đoàn tàu lao qua xẻ ngang mình gió
Cột khói vật ngược cùng hồi còi phút chốc mất tăm
Hơi thở anh co thắt qua lưỡi gà cây kèn
Mắt quắc sáng áp lực đại bàng xoải rộng
Nâng cánh chuồn chuồn mỏng manh
Ung dung ngả lưng đỉnh gió
Ngoài kia những vòm lá rối
Lay giật tả tơi cho đã cơn hưng phấn điên cuồng
Cơn ức chế thèm khát.
Mùa Trăng
I.
Trăng đã về bên kia
Phủ lên những nụ hôn khác
Màn sương, mùi cỏ khác
Nơi ấy một dòng kênh
Bóng con thuyền nhỏ qua cầu
Bờ đá nằm im nghe mồ hôi lạ
Giọt giọt trăng khuya
Bàn tay em tìm trăng
Từng ngón đêm lóe sáng
Một con đường thanh sạch
Thức dậy làn hương
Chuỗi thanh âm tràn dâng ngày
Men theo trăng, cười nói trăng
Nghẹn thở một màu trong suốt.
II.
Vang trên mặt cỏ rối, lá cây
Nơi đại ngàn không nhìn thấy
Mặt nước giãn căng không sóng đi qua
Màu óng ả trên lưng chim bói cá
Cho anh thành vạt trăng
Anh dìu em lồng lộng váy hoa
Hôn em, ngón tay út
Nâng em lên trăng
Mưa thuận gió hoà gót chân
Trái tim rộn ràng ngực đất
Dòng trăng cuồn cuộn thân cây
Lướt nhanh nữa cho đất đai thêm sáng
Dấu chân, bàn tay anh dài theo
Hay chậm lại lắng nghe anh nói
Cả phố phường, triền dốc, cửa sông
Cùng ngô lúa đang tập cười, tập hát…
III.
Con bồ câu đã về
Mang cả buổi chiều
Kẹp trong đôi cánh
Một buổi chiều khoác bộ lông màu lam
Cổ và đỉnh đầu khoang trắng
Cùng móng chân bé xíu bước lên trăng
Ngày chói gắt và rạng rỡ
Rũ trên đóa hoa trinh nữ
Dịu dàng khép lại
Đây là thời khắc ái ân
Thắp sáng lãnh địa bóng tối
Mùa phồn sinh thụ phấn, kết hạt
Mặn nồng thiêm thiếp trăng khuya
Bó gối những gốc cây
Nhắm mắt ngọn đồi gió
Hạt giống rơi trong bùn ngấu thảnh thơi
Ngày mai mặt đất này
Và thế giới sẽ đổi khác.
III - Hình Đám Cỏ (trích)
Hình Đám Cỏ
Bên nhau lặng im nghe bông sen trắng
đang nhói sáng
vươn trong huệ tưởng
MVP.
Nhịp I
*
Bước sơn dương gõ lên mặt đất
Thế giới từ nay không thể ngủ
Động rộn sương đêm
Cỏ cây, nắng mới
Núi cao
Chim chóc bay qua tảng đá xù xì
Sông cuộn xiết con cá động dục loé sáng mặt nước
Mặt trời bên kia bức tường
Vòm cây, tổ chim hơi thở ban mai
*
Bông hồng sớm nay mình anh thấy
Tiếng chim hót tỉnh giấc
Tạ ơn con đường dẫn anh đi
Mây trên cao
Lá cây rơi
Cả những gì chưa hiện hữu
Góc phố lặng yên nép vào hơi thở
Đất chuyển mùa
Hàng lan can bên kia bông hoa
Những cánh mịn đỏ thẫm
Gốc cổ thụ cũng trong suốt
Giờ ban Lễ-Thánh-Thể rung chuông
Sớm mai thay áo mới
Ánh hồng nhung hắt lên khuôn mặt em
Thôi miên làn gió chợt qua
*
Tiếng chim qua đỉnh đầu
Vào cơ thể anh lúc đang tịnh độ
Xua đi cho lòng yên lặng
Sao về được tâm không
Tiếng chim âm u
Lập loè sáng từng phần cơ thể
Ngỡ bay cùng đàn chim
Ngực căng tức tiếng hót
Con chim nào mới bị thương
Cả bìa rừng đập cánh
Em ở đâu
Tiếng cắt gió vội vàng
Men khẩu hình anh theo tiếng gọi
*
Gần sáng thức dậy
Quả chuông đêm chụp xuống mặt đất
Loay hoay cố đẩy lên cao
Đêm khổng lồ không còn chỗ bám
Không biết thành quả chuông ở đâu
Tan loãng
Trơn trượt
Những huyệt đạo thắp ngọn nến
Mơ hồ em qua cơ thể anh
Mở mắt màu chuông đen
Khép lại vòng vây ánh sáng
Em đang xa quả chuông
Boong...
Boong...
Giữa trời một bông hoa cúc
*
Đi về phía cuối đường
Nơi bắt đầu cơn giông
Dọn lòng thanh sạch
Chỉ vòm cây rũ bụi
Và lá khô tơi tả mới biết
Nóng lòng đợi mưa
Cuối con đường chưa thấy
Gió đã nổi
- Những giọt nước rửa tội anh?
- Không, vòm lá đọng trận mưa hôm trước
*
Con mèo buồn ngủ dưới nắng
Ngáp lim dim
Đời sống ngập toan tính
Anh mỏi mệt nơi làm việc
Kế hoạch định sẵn
Cố cũng không xong
Có nên đổ tại con mèo
Mang tâm trạng anh lơ mơ dưới nắng
Choàng tỉnh vội lao đến em
Anh thành chú mèo lim dim đôi mắt
*
Gió lay nhẹ hoa vàng, màu hoa anh thích
Có lúc nhầm lẫn hoa dã quỳ
Hoa thạch thảo, hoa vông vang, hoa mướp...
Anh vội vã ký hoạ vài bông
Gió mơn man tóc bay lật phật
Vẽ thêm đôi trai gái bé tí bằng nửa cuống hoa
Lồng khuôn mặt, chung nhau đôi dép
Không rõ gió đẩy họ về bên nào
Cánh hoa khổng lồ đung đưa trên đầu
Gió khẽ làm hai người lẫn vào nhau
Càng bé tí run lên như bão.
*
Những ngôi sao khuất sau ánh nắng
Cửa sổ ngôi nhà
Vầng mây tin bão
Ánh sáng xa
Chỉ cần nghĩ hoặc nói thế cũng vơi mỏi mệt
Vừa tĩnh lặng
Một phút tự triệt tiêu thính giác
Nhìn đời sống thư giãn mù loà
Trên cao tít từng bầy đom đóm
Ngôi sao gần hơn vẽ mắt em
(yêu nhau thường khi không nhớ mặt).
Công việc lại rũ tung, thở dốc
Nán lại bên khe cửa hẹp
Nhìn gợn sóng lấp lánh trên dòng sông chảy xiết.
Nhịp III
*
Hừng đông sinh muông thú, cây trái, tiếng động
Hoa lồng đèn, mai dạ thảo tươi ròng
Màu rạng đông chìm vào đất
Tan trong sóng lớn
Hắt vòm lá xanh
Con vành khuyên xoá mọi dấu vết
Ngực sơn dương mở lớn
Sau lưng hừng đông
*
Công việc thường ngày nhàm chán
Cơ thể lỏng ra
Đầu óc đâu đâu
Các khớp xương rã rời trên ghế
Tay này, đúng tay trái
Mỏi mệt mở cổng từ sớm
Vung nhẹ lúc phân chim rơi vô tình
Còn tay kia
Giơ lên cách đây một giờ
Lúc mọi người biểu quyết
Có việc phải vào biên bản
Còn chân, không nhớ chân nào
Bước đi nắng còn chênh chếch
Trước mặt vài người lạ
Sau lưng cũng tiếng nói lạ
Mới nghe nửa câu điện thoại
Đã biết anh lạc đâu đâu
Tiếng nước từ đỉnh thác êm
Em đang nối hai đầu thế giới
*
Tấm ảnh chụp bìa rừng
Trên thảm cỏ
Đã vượt những phương mây
Vừa giông vừa nắng
Hanh khô và se lạnh
Đánh dấu từng cọng cỏ
Mười năm...
Ba mươi năm...
Nhờ cỏ in lại tấm hình
Giờ chụp nhé
Cầm tay chờ đã lâu
*
Choàng vai em như đeo chuỗi hạt
Em bảo anh đừng bao giờ buông ra
Được hồn nhiên cười nói
Tựa viên đá quý sáng óng ánh
Hay mẩu gỗ khắc hình linh thú
Biểu tượng riêng em
Lo em phải mang quá sức
Anh đã chạy theo
Lúc kiễng chân, lúc bám tay hờ
Tà áo bay nắng sớm
Nhạt hoa văn chiếc túi da nâu
Dù ở đâu anh vẫn choàng lên
Chuỗi hạt lặng yên chờ em ngủ
Lại xô đi lạo xạo quay tròn
*
Thân dâng
Hương thơm ngon ngọt
Con chào mào em
Khoét rỗng môi anh
Và vỗ cánh
Ngậm anh đi gieo hạt
*
Ly cà-phê thêm bảng lảng
Tiếng chim hòa âm
Cà-phê đằm vào da thịt
Chíp chiu
Chíp chiu
Khoanh tay thư giãn
Chợt tổ chim
Những cọng rơm khô
Tiếng hót treo anh lên
Dưới mái ngói
Chênh vênh khe đá
Bất ngờ giọng nói em
Vẫn kịp tưởng tượng
Sau tiếng chíp chiu có con chim mẹ
Vụt bay khỏi cơ thể anh
*
Trên bàn em bày biện đủ thứ
Cặp sách, tờ báo, chùm chìa khóa
Điện thoại di động
Vội nhìn đồng hồ
Tựa lưng ăn bánh ngọt
Em cầm ly nước
Những đồ dùng quen thuộc
Lặng yên như con tầu tạm dừng ga xép
Lại rùng mình lao trên đường ray
Cặp sách, tờ báo, chùm chìa khóa, điện thoại di động...
Nối vào nhau những toa tàu
Chạy đều
Phanh gấp.
Nhịp IV
*
Nhiều khi thức dậy ngỡ mình trả phép
cậu học trò qua kỳ nghỉ hè
quá xa nhiều lo lắng hôm qua
Mình đã ngủ sâu hai chiếc chai đóng kín
hai que diêm chen lấn giữa bao diêm
hai bức tranh lồng vào khung tranh
hai kỷ vật cất trong rương tối
hai chiếc đinh đóng ngập trên tường
Tìm tay em nắm nhẹ
chợt đỉnh đồi chạm ngày mới ngỡ ngàng
một nhành cây chưa từng ra nụ
con thuyền lơi xa khi dây níu không còn
Những tấm lưới lặn sâu trong nước
hong từng nút thắt dưới bình minh
*
Hôm nay chưa nhận tin em. Anh lạc trong lá cây, tiếng cười, gió mặn... Mở cửa anh nhìn. Không ai níu con đường trôi trong buổi chiều. Không ai giữ lại hồi còi đang lan trên đất. Tiếng còi kia vừa chạm anh, không vượt qua anh. Phía sau im lặng. Mọi vật trôi như nó vẫn trôi.
Chỉ khi có tiếng em, hồi còi kia lại tiếp tục trôi nhanh, dù con tàu đã rất xa.
*
Tháng bảy bận rộn
Em tỉnh dậy hừng đông đỏ rực
Xé tờ lịch in ngày quan trọng
(riêng em không quan trọng)
Tiếng chim líu lo sau bức tường đỏ
Bùng lên một vệt dầu
Vệt nắng soi tin nhắn
công việc đan từng mắt lưới
dòng chữ anh con cá nhỏ lọt qua...
... binh tinh dung noi nong nhe...
*
Mình thiếp đi bên nhau
Mơ cánh đồng có giếng sâu
Tay nối tay kéo từng gàu nước
Tiếng đất reo
Rễ cây duỗi mềm mại
Hoa trổ bông nơi mình vừa tưới
Tưới thật lâu cho khắp cánh đồng
Nghĩ và kéo nhanh hơn không biết mệt
Mạch nước khai thông dòng thác
Ướt bì bõm
Len qua hàng lúa trĩu bông
*
Em cũng kể giấc mơ
Không phải giếng mà con kênh đầy nước
Em chất lên từng bó lúa vàng
Đẩy anh đi như con thuyền nhỏ
Cầm tay nhau khi ngủ
Mơ nắm con sào tì sát mạn thuyền
*
Chiếc ô nhỏ lật trong gió
Bông lau xuôi đồng cỏ bạt ngàn
Làn vải mỏng tung lên mất hút
Gió vùng vẫy tán ô lật phật
Người lạ nào muốn kéo em đi
*
Là con kiến nhỏ trong thế giới em
Có thể bị nghiền nát dưới tảng đá vỡ
Dưới gót giày
Mũi khoan, lưỡi cuốc
Độ nóng que hàn
Tiếng rít từng bánh sắt
Bị thiêu rụi trong đám cháy rừng
Thành tro bụi giữa tầm sét đánh
Biết thế…
Vì biết thế
Nên đỉnh đồi
Hay tận hang sâu
Anh hoá thân thành muôn ngàn loài kiến
Kiêu hãnh bò đi trên thân thể em
*
Trên cao em con cá trúng xiên, con chim trúng đạn
Vũ điệu nhịp nhàng nở đoá hoa
Nước ấm nóng mở đầu nghi lễ thanh tẩy
Lăn trơn anh chuỗi hạt xổ tung
Vòm ngực thả trái cây sắp rụng
Lũ cuốn, đá lở, sạt đồi
Con thú giật tung dây trói
Nghiền không gian thành sữa thơm, dưỡng chất
Bầu vú cương lên căng mọng
Nuôi nấng trẻ thơ trên khắp thế gian
*
Ngón tay bơi chèo
Khoảng không quanh đây luênh loang hồ nước
Xôn xao hàng rào, lối ngõ, bóng mây
Những ngôi nhà xa khuất
Bờ nước lan trí nhớ
lúc xa lúc gần lời em kể
bàn tay bơi qua
Đôi môi lướt nhẹ
Con le le, con vịt trên hồ
… hôn sâu... hôn sâu…
… những vòng sóng đuổi nhau xa mãi
Và nước mở
Long bong vỗ nhịp
Bên nhau lặng im nghe bông sen trắng
đang nhói sáng
vươn trong huệ tưởng.
Nhịp VII
*
Lay gọi anh bằng câu quen thuộc
Ngày đến rồi!
Tung gối chăn về bình minh khác
Chân phương câu nói hàng ngày
Ly trà thơm xóa cơn ngái ngủ
Con rối vừa buộc căng dây
Mở cửa, hít sâu
Khởi động xe máy
Tiếng động cơ hôm nay êm hơn
Em giật dây ở đâu tăng tốc mọi cử động
Chuông gió rung dẫu không có gió
Trái chín tự tróc vỏ gọn gàng trên đĩa
Tiếng quẫy nước hốt hoảng con bói cá ngủ mơ
Mình anh ngõ vắng
Vẫy tay chào mọi khác biệt hôm qua
Ngày đến rồi!
Anh cử động
Và em đang lồng tiếng
*
Đám đông mang khuôn mặt anh
Bất ngờ ào lên
Bất ngờ đứng sững
Ánh sáng đặc tả khuôn mặt
Và âm nhạc
Thời khắc bật miệng núi lửa
Nòng súng bẻ lên trước lúc bóp cò
Con thú thoát thân rẽ sang lối khác
Ánh trăng khuya rơi vào chén nước
Thoáng long lanh cứu rỗi bao người
Con vượn mẹ tự đỡ con trong giờ sinh nở
Tay kia đu trên thăm thẳm vực sâu
Thế giới lặng im
Chỉ lẻ loi tiếng sáo
Dịu hiền em
*
Phân thân màn múa
Anh Anh và Anh...
Nhìn Em ném xuống chiếc mũ
... cỏ độc ngoi miền thánh thiện
... miệt thị chốn sinh thành
... nhiễu sóng dự cảm thấu thị
Anh Anh và Anh...
Em im lặng hồn nhiên phán xét
... len tua tủa mũi dao sắc nhọn
... trì nặng bay về chậm chạp
... biết sẽ tới em
Còn nữa...
... đừng rọi thêm ánh sáng
(có ai từ cánh gà đi nhặt chiếc mũ)
*
Lúc cô đơn anh nghĩ:
là nửa trái cây
nửa tiếng chim hót
nửa hang sâu
một phần tiếng động
nửa con cá
một góc thân tàu
nửa lặng im nối vào mặt phẳng...
*
... bước đi chạm vạt nước đầy hàng cây tên gọi lao xao nhặt hạt heo may miết lên toan trắng phác hoạ hình em màu chẳng còn khô bôi lên lại xoá vẫn không hình hoạ xoay chiều nào vẫn thấy gió lạnh lùa về chênh chếch...
*
Chiếc cốc trên bàn
Lúc mỏi mệt anh nhìn mặt nước
Búng nhẹ vào thành cốc xao động
Chợt nhớ mình đang ưu tư trong căn phòng hẹp
Ngoài kia nắng sớm lao xao
Gió tràn qua một bãi trống xa hơn
Và xa nữa...
Xa nữa…
Như con Matroska của Nga
Mở tiếp thấy con nhỏ hơn
Nhỏ hơn, nhỏ nữa...
Trong một trò chơi
Em đến mở cửa phòng anh
Thấy con Matroska đang ngồi đọc sách
*
- Hãy nhìn xuyên đêm!
- ............
- Thấy gì không?
- ............
- Chiếc váy cuối hạ
- ............
- Lay động thân cành
- ............
- Cánh tay em cân đối cảnh vật
- ............
- Mở rào gai góc
- ............
- Không thấy ngôi sao
- ............
- Run mơ hồ
- ............
- Ủ nắm cát trên ngực!
- ............
- Pha lê ánh sáng
- ............
- Bóng đen lò luyện khổng lồ
- Thi nhau vốc cát ném vào đêm tối
*
Đặt tay lên anh
Rễ mềm trong đất ẩm
Mặt lá ngây thơ
Dậy anh cách đánh vần đồ vật:
đây bát đũa
nền nhà, giày dép
mặt trời
rất nhiều tiếng nước
... nước tí tách... nước dâng... nước xiết...
Cơ thể anh miền ghềnh thác
Tâm xoáy reo vang
Ngâm trong nước mặt trời không còn nóng
Vỡ oà bọt sóng lân tinh
Nổi nênh trôi theo dòng nước.
VanVN.Net – Nhà thơ Mai Văn Phấn chia sẻ: “Tập thơ “Bầu trời không mái che” là kết quả tất yếu, là điểm đến của cả quá trình sáng tạo của tôi. Tuy bạn đọc vẫn nhận ra tôi, nhưng nó khác biệt/ cách biệt với 7 tập trước đó. Tôi cảm thấy như mình đã băng qua các “sa mạc” khuynh hướng để đến với tập thơ này bằng trạng thái tự nhiên, tự tin nhất. Tôi luôn mong tìm được giọng điệu hiện đại mang đậm bản sắc Việt. Dù cách tân theo hướng nào, thơ không thể đi lại con đường mà thi ca thế giới đã đi, cũng như không thể lẫn sang thơ của các dân tộc khác…” VanVN.Net trân trọng gửi tới bạn đọc những bài thơ trích trong “Bầu trời không mái che” của Mai Văn Phấn…
Nhà thơ Mai Văn Phấn
I - Cửa Mẫu
Cửa Mẫu
I
Mẫu nâng niu con ánh trăng
Tiếng chuyền cành, tiếng hú
Da thịt con yêu trải sâu đêm tối
Dựng tầng mây mưa nguồn
Cành cây la đà mặt nước
Một con chim vừa đậu
Chỉ mình con thấy chú chim nhỏ kia rất xa con đường
Xa mảnh vườn, những đàn chim khác
Con lặng lẽ đi qua vầng mặt trời đáy nước
Nhìn hướng bầu trời mở đôi cánh
Ngọn cây vươn mỏ con chim
Đang cúi xuống mớm vào miệng con từng hớp gió
Tiếng hạt vỡ trong ngực
Bãi trống và quả xanh
Qua rừng sâu tán lá rậm rạp
Con sơ sinh trên đất
Bơi qua sông con nòng nọc đứt đuôi
Tập vỗ cánh, quạt gió vào lòng tổ
Bật lá mầm bay đi thênh thang
Hơi nước bến sông
Không gian đặc thời gian nhầm lẫn
Ngọn khói lên cao
Biết mình bơi trong biển sương
Không phải sương mà đang mưa
Ngọn tháp cao sáng láng
Hơi thở, cơ bắp chắc, lá reo…
Người đã khuất bỗng về trong hoa nở
Con rùng mình một bến bờ
Mặt nước nghẹn nơi không sóng vỗ
Ngụm nước mát trôi chầm chậm…
Chợt nhớ mùa nước lớn ngập tràn hang dế
Lóc bóc tiếng bong bóng phun lên từng đợt
Cho con biết được đâu là cửa hang…
II
Đặt con lên đất
Lòng sông đau xé thân đêm
Thiên nhiên láng ướt
Thân cây rã rời từng đốt
Nước xiết
Chảy nhanh hơn
Con bật khóc cuốn đi lưới nhện
Tiếng con vạc khàn khàn
Tàn tro loé sáng
Mặt trăng run
Nhặt viên sỏi vẽ lên mặt đất
Một cánh đồng
Chú bê non ngơ ngác
Tô đậm nét chú bê cúi xuống gặm cỏ
Hướng khác vẽ thêm con mắt
Mắt muông thú hay mắt người
Viết dòng chữ vào ô trống còn lại.
III
Giọng nói rất gần
Dưới bình minh con hãy lột xác!
Hoa quả
Lửa đèn
Âm dương chén nước
Như trườn qua cơn chạng vạng
Rút dần cơ thể khỏi lớp vỏ bọc
Con hớp những giọt sương
Đống vỏ bọc xám xịt chất cao
Đã xa tầm tay với
Đoàn người dìu nhau bấy bớt
Cuối bình minh.
IV
Bóng cây oà vỡ dưới chân
Hình bản đồ rách nát?
Hay xác chết nửa dơi nửa chuột?
Con hốt hoảng đan lưới sắt
Đặt bàn chông quanh mình
Mài con dao
Thủ sẵn bao diêm
Chân trời càng gần
Bóng tối càng trôi khủng khiếp
Nhanh hơn cảm xúc
Con vẫn dồn lo âu, căm tức
Trên mặt đất bóng đêm đã xoá sạch.
V
Con đuổi theo con mồi nhỏ
Tung mình lên mặt sóng rồi mất hướng
Nước rút
Trong giấc mơ gần sáng
Xương cốt con đau
Đuôi và vây lưng tê cứng
Có bàn tay luồn những sợi dây
Kéo con lê lết
Họ đã dừng lại trú mưa
Bất ngờ phóng thích con
Gần chân sóng
Con biết ơn trận mưa
Sấm to và gió mát.
VI
Cha vừa gượng dậy sau trận ốm liệt, men dần ra cửa, lọt vào khối vuông ánh sáng
Người cố đưa ngón tay và bảo con cánh cam trên tán lá kia cha nhìn thấy lần đầu
Con kể những chuyện vô tình lúc cha hôn mê. Chuyện đám mây lớn thường bay chậm qua nhà mình. Chiếc giếng khơi dâng hơi nước lên cửa sổ. Chuyện tiếng con chim khách làm mọi người cùng nhìn bát thuốc
Cơ thể cha tựa sông cạn, củi khô, hạt lép
Chùm quả nặng đung đưa gió mạnh
Cha bỗng thều thào hãy dìu cha đi nghỉ
Tiếng lá khô trượt trên mái nhà làm cha và con cùng rơi nước mắt.
VII
Vũ trụ choàng áo đen lên con
Chỉ hở đôi mắt cầu nguyện
Lầm rầm con vẫn nghĩ
… bàn tay trắng máu đen lưỡi trắng nước mắt đen lưng trắng vành tai đen lọn tóc trắng mồ hôi đen…
Màu đen tràn lên mọi điều sẽ kết thúc
Hãy nguyện cầu cứu lấy nhân gian
Ngọn hải đăng…
Bếp sáng…
Nhìn hướng bất kỳ
Như tập nhìn lên bảng
Học cách phân màu
Đánh vần chữ cái
Đây ngã tư trắng
Mặt đất, mặt biển trắng
Cụ già, chiếc ghế, thiếu phụ trắng
Viên thanh tra, người nông dân màu trắng…
Miệng đọc to lòng còn tạp niệm
… lưỡi trắng nước mắt đen lưng trắng vành tai đen lọn tóc trắng…
VIII
Co quắp con ngủ trong gió lạnh
Mơ thành bào thai
Cuống nhau nối mặt trời
Bay trên tàng cây
Mắt nhìn xanh tiếng nấc
Từng chồi chân tay bé xíu
Bật nhẹ trong cơ thể Người
Con tỉnh giấc
Nơi ấy bắt đầu con đường
Chú ngựa con liêu xiêu đứng dậy
Đàn sâu bò khỏi thân cây
Con tép riu vọt lên họng nước.
IX
trống chiêng bát bửu
mở hội long đình
múa hát cao xanh
công đồng tứ phủ
mở lòng đệ tứ
bao dung mắt nhìn
mưa thuận gió êm
khâm sai ân huệ
tâm thành kính lễ
tứ vị chầu bà
khăn gấm áo hoa
đi tươi về tốt
thuận buồm xuôi ngược
má phấn môi son
lá phách sênh tiền
rồng thiêng bay lượn
năm toà quan lớn
phơ phất bàn tay
tài cao đức dày
long lanh ngọn lửa
vuốt ve che chở
thương con tò vò
con tằm nhả tơ
áo khăn lật phật
phù sa ôm ấp
lòng sông gió về
dưa gang dưa lê
sen cau ngan ngát
gái trai vào hạt
dẻo thơm ân cần
làm chiếu làm chăn
làm hoa làm bướm
mặt mày hơn hớn
làm đất làm trời
cây cỏ tốt tươi
mưa mau sầm sập

Nhà thơ Mai Văn Phấn
II - Mùa Trăng
Đỉnh gió
I.
Nhoài lên mỏm đá sắc
Thân thể gió trầy xước
Máu của gió là mưa
Nắng nhỏ xuống
Núi cuốn nụ hôn lên cao
Cụm mây xám đúc thành khối
Giang tay núi đạp chân vào đất
Vò nát
Xé toang thân gió
Ánh sao rơi
Buổi sớm vỡ oà
Thông thốc lên mỏm dốc
Mở mắt nhìn xuống
Những nụ hôn chồng xếp cao hơn
Gió cuồng nộ cuộn lên đỉnh khác.
II.
Tìm miệng anh gieo hạt
Gió níu chân tay đất dịu dàng
Lao xuống vực
Thổi rỗng lòng đồi núi
Ngực gió thả trôi
Vờn trên đất
Chớp sáng nứt vỏ
Mùa xuân trào miệng hạt
Chờ nảy lá mầm
Gió mang mặt đất đi
III.
Đóng chặt cửa gió càng thổi
Điều chợt nhớ cũng bạt hơi, tức ngực
Mắt gió cuốn anh vào em
Xoay tít mù chong chóng
Thoáng một cây cầu
Thân thể anh bị gió bẻ gập
Rũ xuống tựa chiếc khăn ướt vắt qua hàng lan can
Nhỏ xuống dòng sông chảy xiết
Nhớ đoàn tàu lao qua xẻ ngang mình gió
Cột khói vật ngược cùng hồi còi phút chốc mất tăm
Hơi thở anh co thắt qua lưỡi gà cây kèn
Mắt quắc sáng áp lực đại bàng xoải rộng
Nâng cánh chuồn chuồn mỏng manh
Ung dung ngả lưng đỉnh gió
Ngoài kia những vòm lá rối
Lay giật tả tơi cho đã cơn hưng phấn điên cuồng
Cơn ức chế thèm khát.
Mùa Trăng
I.
Trăng đã về bên kia
Phủ lên những nụ hôn khác
Màn sương, mùi cỏ khác
Nơi ấy một dòng kênh
Bóng con thuyền nhỏ qua cầu
Bờ đá nằm im nghe mồ hôi lạ
Giọt giọt trăng khuya
Bàn tay em tìm trăng
Từng ngón đêm lóe sáng
Một con đường thanh sạch
Thức dậy làn hương
Chuỗi thanh âm tràn dâng ngày
Men theo trăng, cười nói trăng
Nghẹn thở một màu trong suốt.
II.
Vang trên mặt cỏ rối, lá cây
Nơi đại ngàn không nhìn thấy
Mặt nước giãn căng không sóng đi qua
Màu óng ả trên lưng chim bói cá
Cho anh thành vạt trăng
Anh dìu em lồng lộng váy hoa
Hôn em, ngón tay út
Nâng em lên trăng
Mưa thuận gió hoà gót chân
Trái tim rộn ràng ngực đất
Dòng trăng cuồn cuộn thân cây
Lướt nhanh nữa cho đất đai thêm sáng
Dấu chân, bàn tay anh dài theo
Hay chậm lại lắng nghe anh nói
Cả phố phường, triền dốc, cửa sông
Cùng ngô lúa đang tập cười, tập hát…
III.
Con bồ câu đã về
Mang cả buổi chiều
Kẹp trong đôi cánh
Một buổi chiều khoác bộ lông màu lam
Cổ và đỉnh đầu khoang trắng
Cùng móng chân bé xíu bước lên trăng
Ngày chói gắt và rạng rỡ
Rũ trên đóa hoa trinh nữ
Dịu dàng khép lại
Đây là thời khắc ái ân
Thắp sáng lãnh địa bóng tối
Mùa phồn sinh thụ phấn, kết hạt
Mặn nồng thiêm thiếp trăng khuya
Bó gối những gốc cây
Nhắm mắt ngọn đồi gió
Hạt giống rơi trong bùn ngấu thảnh thơi
Ngày mai mặt đất này
Và thế giới sẽ đổi khác.
III - Hình Đám Cỏ (trích)
Hình Đám Cỏ
Bên nhau lặng im nghe bông sen trắng
đang nhói sáng
vươn trong huệ tưởng
MVP.
Nhịp I
*
Bước sơn dương gõ lên mặt đất
Thế giới từ nay không thể ngủ
Động rộn sương đêm
Cỏ cây, nắng mới
Núi cao
Chim chóc bay qua tảng đá xù xì
Sông cuộn xiết con cá động dục loé sáng mặt nước
Mặt trời bên kia bức tường
Vòm cây, tổ chim hơi thở ban mai
*
Bông hồng sớm nay mình anh thấy
Tiếng chim hót tỉnh giấc
Tạ ơn con đường dẫn anh đi
Mây trên cao
Lá cây rơi
Cả những gì chưa hiện hữu
Góc phố lặng yên nép vào hơi thở
Đất chuyển mùa
Hàng lan can bên kia bông hoa
Những cánh mịn đỏ thẫm
Gốc cổ thụ cũng trong suốt
Giờ ban Lễ-Thánh-Thể rung chuông
Sớm mai thay áo mới
Ánh hồng nhung hắt lên khuôn mặt em
Thôi miên làn gió chợt qua
*
Tiếng chim qua đỉnh đầu
Vào cơ thể anh lúc đang tịnh độ
Xua đi cho lòng yên lặng
Sao về được tâm không
Tiếng chim âm u
Lập loè sáng từng phần cơ thể
Ngỡ bay cùng đàn chim
Ngực căng tức tiếng hót
Con chim nào mới bị thương
Cả bìa rừng đập cánh
Em ở đâu
Tiếng cắt gió vội vàng
Men khẩu hình anh theo tiếng gọi
*
Gần sáng thức dậy
Quả chuông đêm chụp xuống mặt đất
Loay hoay cố đẩy lên cao
Đêm khổng lồ không còn chỗ bám
Không biết thành quả chuông ở đâu
Tan loãng
Trơn trượt
Những huyệt đạo thắp ngọn nến
Mơ hồ em qua cơ thể anh
Mở mắt màu chuông đen
Khép lại vòng vây ánh sáng
Em đang xa quả chuông
Boong...
Boong...
Giữa trời một bông hoa cúc
*
Đi về phía cuối đường
Nơi bắt đầu cơn giông
Dọn lòng thanh sạch
Chỉ vòm cây rũ bụi
Và lá khô tơi tả mới biết
Nóng lòng đợi mưa
Cuối con đường chưa thấy
Gió đã nổi
- Những giọt nước rửa tội anh?
- Không, vòm lá đọng trận mưa hôm trước
*
Con mèo buồn ngủ dưới nắng
Ngáp lim dim
Đời sống ngập toan tính
Anh mỏi mệt nơi làm việc
Kế hoạch định sẵn
Cố cũng không xong
Có nên đổ tại con mèo
Mang tâm trạng anh lơ mơ dưới nắng
Choàng tỉnh vội lao đến em
Anh thành chú mèo lim dim đôi mắt
*
Gió lay nhẹ hoa vàng, màu hoa anh thích
Có lúc nhầm lẫn hoa dã quỳ
Hoa thạch thảo, hoa vông vang, hoa mướp...
Anh vội vã ký hoạ vài bông
Gió mơn man tóc bay lật phật
Vẽ thêm đôi trai gái bé tí bằng nửa cuống hoa
Lồng khuôn mặt, chung nhau đôi dép
Không rõ gió đẩy họ về bên nào
Cánh hoa khổng lồ đung đưa trên đầu
Gió khẽ làm hai người lẫn vào nhau
Càng bé tí run lên như bão.
*
Những ngôi sao khuất sau ánh nắng
Cửa sổ ngôi nhà
Vầng mây tin bão
Ánh sáng xa
Chỉ cần nghĩ hoặc nói thế cũng vơi mỏi mệt
Vừa tĩnh lặng
Một phút tự triệt tiêu thính giác
Nhìn đời sống thư giãn mù loà
Trên cao tít từng bầy đom đóm
Ngôi sao gần hơn vẽ mắt em
(yêu nhau thường khi không nhớ mặt).
Công việc lại rũ tung, thở dốc
Nán lại bên khe cửa hẹp
Nhìn gợn sóng lấp lánh trên dòng sông chảy xiết.
Nhịp III
*
Hừng đông sinh muông thú, cây trái, tiếng động
Hoa lồng đèn, mai dạ thảo tươi ròng
Màu rạng đông chìm vào đất
Tan trong sóng lớn
Hắt vòm lá xanh
Con vành khuyên xoá mọi dấu vết
Ngực sơn dương mở lớn
Sau lưng hừng đông
*
Công việc thường ngày nhàm chán
Cơ thể lỏng ra
Đầu óc đâu đâu
Các khớp xương rã rời trên ghế
Tay này, đúng tay trái
Mỏi mệt mở cổng từ sớm
Vung nhẹ lúc phân chim rơi vô tình
Còn tay kia
Giơ lên cách đây một giờ
Lúc mọi người biểu quyết
Có việc phải vào biên bản
Còn chân, không nhớ chân nào
Bước đi nắng còn chênh chếch
Trước mặt vài người lạ
Sau lưng cũng tiếng nói lạ
Mới nghe nửa câu điện thoại
Đã biết anh lạc đâu đâu
Tiếng nước từ đỉnh thác êm
Em đang nối hai đầu thế giới
*
Tấm ảnh chụp bìa rừng
Trên thảm cỏ
Đã vượt những phương mây
Vừa giông vừa nắng
Hanh khô và se lạnh
Đánh dấu từng cọng cỏ
Mười năm...
Ba mươi năm...
Nhờ cỏ in lại tấm hình
Giờ chụp nhé
Cầm tay chờ đã lâu
*
Choàng vai em như đeo chuỗi hạt
Em bảo anh đừng bao giờ buông ra
Được hồn nhiên cười nói
Tựa viên đá quý sáng óng ánh
Hay mẩu gỗ khắc hình linh thú
Biểu tượng riêng em
Lo em phải mang quá sức
Anh đã chạy theo
Lúc kiễng chân, lúc bám tay hờ
Tà áo bay nắng sớm
Nhạt hoa văn chiếc túi da nâu
Dù ở đâu anh vẫn choàng lên
Chuỗi hạt lặng yên chờ em ngủ
Lại xô đi lạo xạo quay tròn
*
Thân dâng
Hương thơm ngon ngọt
Con chào mào em
Khoét rỗng môi anh
Và vỗ cánh
Ngậm anh đi gieo hạt
*
Ly cà-phê thêm bảng lảng
Tiếng chim hòa âm
Cà-phê đằm vào da thịt
Chíp chiu
Chíp chiu
Khoanh tay thư giãn
Chợt tổ chim
Những cọng rơm khô
Tiếng hót treo anh lên
Dưới mái ngói
Chênh vênh khe đá
Bất ngờ giọng nói em
Vẫn kịp tưởng tượng
Sau tiếng chíp chiu có con chim mẹ
Vụt bay khỏi cơ thể anh
*
Trên bàn em bày biện đủ thứ
Cặp sách, tờ báo, chùm chìa khóa
Điện thoại di động
Vội nhìn đồng hồ
Tựa lưng ăn bánh ngọt
Em cầm ly nước
Những đồ dùng quen thuộc
Lặng yên như con tầu tạm dừng ga xép
Lại rùng mình lao trên đường ray
Cặp sách, tờ báo, chùm chìa khóa, điện thoại di động...
Nối vào nhau những toa tàu
Chạy đều
Phanh gấp.
Nhịp IV
*
Nhiều khi thức dậy ngỡ mình trả phép
cậu học trò qua kỳ nghỉ hè
quá xa nhiều lo lắng hôm qua
Mình đã ngủ sâu hai chiếc chai đóng kín
hai que diêm chen lấn giữa bao diêm
hai bức tranh lồng vào khung tranh
hai kỷ vật cất trong rương tối
hai chiếc đinh đóng ngập trên tường
Tìm tay em nắm nhẹ
chợt đỉnh đồi chạm ngày mới ngỡ ngàng
một nhành cây chưa từng ra nụ
con thuyền lơi xa khi dây níu không còn
Những tấm lưới lặn sâu trong nước
hong từng nút thắt dưới bình minh
*
Hôm nay chưa nhận tin em. Anh lạc trong lá cây, tiếng cười, gió mặn... Mở cửa anh nhìn. Không ai níu con đường trôi trong buổi chiều. Không ai giữ lại hồi còi đang lan trên đất. Tiếng còi kia vừa chạm anh, không vượt qua anh. Phía sau im lặng. Mọi vật trôi như nó vẫn trôi.
Chỉ khi có tiếng em, hồi còi kia lại tiếp tục trôi nhanh, dù con tàu đã rất xa.
*
Tháng bảy bận rộn
Em tỉnh dậy hừng đông đỏ rực
Xé tờ lịch in ngày quan trọng
(riêng em không quan trọng)
Tiếng chim líu lo sau bức tường đỏ
Bùng lên một vệt dầu
Vệt nắng soi tin nhắn
công việc đan từng mắt lưới
dòng chữ anh con cá nhỏ lọt qua...
... binh tinh dung noi nong nhe...
*
Mình thiếp đi bên nhau
Mơ cánh đồng có giếng sâu
Tay nối tay kéo từng gàu nước
Tiếng đất reo
Rễ cây duỗi mềm mại
Hoa trổ bông nơi mình vừa tưới
Tưới thật lâu cho khắp cánh đồng
Nghĩ và kéo nhanh hơn không biết mệt
Mạch nước khai thông dòng thác
Ướt bì bõm
Len qua hàng lúa trĩu bông
*
Em cũng kể giấc mơ
Không phải giếng mà con kênh đầy nước
Em chất lên từng bó lúa vàng
Đẩy anh đi như con thuyền nhỏ
Cầm tay nhau khi ngủ
Mơ nắm con sào tì sát mạn thuyền
*
Chiếc ô nhỏ lật trong gió
Bông lau xuôi đồng cỏ bạt ngàn
Làn vải mỏng tung lên mất hút
Gió vùng vẫy tán ô lật phật
Người lạ nào muốn kéo em đi
*
Là con kiến nhỏ trong thế giới em
Có thể bị nghiền nát dưới tảng đá vỡ
Dưới gót giày
Mũi khoan, lưỡi cuốc
Độ nóng que hàn
Tiếng rít từng bánh sắt
Bị thiêu rụi trong đám cháy rừng
Thành tro bụi giữa tầm sét đánh
Biết thế…
Vì biết thế
Nên đỉnh đồi
Hay tận hang sâu
Anh hoá thân thành muôn ngàn loài kiến
Kiêu hãnh bò đi trên thân thể em
*
Trên cao em con cá trúng xiên, con chim trúng đạn
Vũ điệu nhịp nhàng nở đoá hoa
Nước ấm nóng mở đầu nghi lễ thanh tẩy
Lăn trơn anh chuỗi hạt xổ tung
Vòm ngực thả trái cây sắp rụng
Lũ cuốn, đá lở, sạt đồi
Con thú giật tung dây trói
Nghiền không gian thành sữa thơm, dưỡng chất
Bầu vú cương lên căng mọng
Nuôi nấng trẻ thơ trên khắp thế gian
*
Ngón tay bơi chèo
Khoảng không quanh đây luênh loang hồ nước
Xôn xao hàng rào, lối ngõ, bóng mây
Những ngôi nhà xa khuất
Bờ nước lan trí nhớ
lúc xa lúc gần lời em kể
bàn tay bơi qua
Đôi môi lướt nhẹ
Con le le, con vịt trên hồ
… hôn sâu... hôn sâu…
… những vòng sóng đuổi nhau xa mãi
Và nước mở
Long bong vỗ nhịp
Bên nhau lặng im nghe bông sen trắng
đang nhói sáng
vươn trong huệ tưởng.
Nhịp VII
*
Lay gọi anh bằng câu quen thuộc
Ngày đến rồi!
Tung gối chăn về bình minh khác
Chân phương câu nói hàng ngày
Ly trà thơm xóa cơn ngái ngủ
Con rối vừa buộc căng dây
Mở cửa, hít sâu
Khởi động xe máy
Tiếng động cơ hôm nay êm hơn
Em giật dây ở đâu tăng tốc mọi cử động
Chuông gió rung dẫu không có gió
Trái chín tự tróc vỏ gọn gàng trên đĩa
Tiếng quẫy nước hốt hoảng con bói cá ngủ mơ
Mình anh ngõ vắng
Vẫy tay chào mọi khác biệt hôm qua
Ngày đến rồi!
Anh cử động
Và em đang lồng tiếng
*
Đám đông mang khuôn mặt anh
Bất ngờ ào lên
Bất ngờ đứng sững
Ánh sáng đặc tả khuôn mặt
Và âm nhạc
Thời khắc bật miệng núi lửa
Nòng súng bẻ lên trước lúc bóp cò
Con thú thoát thân rẽ sang lối khác
Ánh trăng khuya rơi vào chén nước
Thoáng long lanh cứu rỗi bao người
Con vượn mẹ tự đỡ con trong giờ sinh nở
Tay kia đu trên thăm thẳm vực sâu
Thế giới lặng im
Chỉ lẻ loi tiếng sáo
Dịu hiền em
*
Phân thân màn múa
Anh Anh và Anh...
Nhìn Em ném xuống chiếc mũ
... cỏ độc ngoi miền thánh thiện
... miệt thị chốn sinh thành
... nhiễu sóng dự cảm thấu thị
Anh Anh và Anh...
Em im lặng hồn nhiên phán xét
... len tua tủa mũi dao sắc nhọn
... trì nặng bay về chậm chạp
... biết sẽ tới em
Còn nữa...
... đừng rọi thêm ánh sáng
(có ai từ cánh gà đi nhặt chiếc mũ)
*
Lúc cô đơn anh nghĩ:
là nửa trái cây
nửa tiếng chim hót
nửa hang sâu
một phần tiếng động
nửa con cá
một góc thân tàu
nửa lặng im nối vào mặt phẳng...
*
... bước đi chạm vạt nước đầy hàng cây tên gọi lao xao nhặt hạt heo may miết lên toan trắng phác hoạ hình em màu chẳng còn khô bôi lên lại xoá vẫn không hình hoạ xoay chiều nào vẫn thấy gió lạnh lùa về chênh chếch...
*
Chiếc cốc trên bàn
Lúc mỏi mệt anh nhìn mặt nước
Búng nhẹ vào thành cốc xao động
Chợt nhớ mình đang ưu tư trong căn phòng hẹp
Ngoài kia nắng sớm lao xao
Gió tràn qua một bãi trống xa hơn
Và xa nữa...
Xa nữa…
Như con Matroska của Nga
Mở tiếp thấy con nhỏ hơn
Nhỏ hơn, nhỏ nữa...
Trong một trò chơi
Em đến mở cửa phòng anh
Thấy con Matroska đang ngồi đọc sách
*
- Hãy nhìn xuyên đêm!
- ............
- Thấy gì không?
- ............
- Chiếc váy cuối hạ
- ............
- Lay động thân cành
- ............
- Cánh tay em cân đối cảnh vật
- ............
- Mở rào gai góc
- ............
- Không thấy ngôi sao
- ............
- Run mơ hồ
- ............
- Ủ nắm cát trên ngực!
- ............
- Pha lê ánh sáng
- ............
- Bóng đen lò luyện khổng lồ
- Thi nhau vốc cát ném vào đêm tối
*
Đặt tay lên anh
Rễ mềm trong đất ẩm
Mặt lá ngây thơ
Dậy anh cách đánh vần đồ vật:
đây bát đũa
nền nhà, giày dép
mặt trời
rất nhiều tiếng nước
... nước tí tách... nước dâng... nước xiết...
Cơ thể anh miền ghềnh thác
Tâm xoáy reo vang
Ngâm trong nước mặt trời không còn nóng
Vỡ oà bọt sóng lân tinh
Nổi nênh trôi theo dòng nước.
Sự kiện
VanVN.Net – Sáng 19/5/2012, tại Nhà hát lớn Hà Nội đã diễn ra Lễ trao giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật và Danh hiệu Nghệ sỹ nhân dân năm 2012. Đến dự buổi Lễ có đồng chí ...
Nhân vật
VanVN.Net - Mỗi nhà văn đều có một thế giới nhân vật riêng, với thói quen khai thác nhân vật theo một cách riêng. Theo đó, nhân vật có thể là thật hoặc hư cấu, nhưng thường đều dựa trên những ...
Hoạt động Hội Nhà Văn
VanVN.Net – Chiều 18/5/2012, tại Bảo tàng Hồ Chí Minh, Lễ ra mắt và trao tặng bộ sách Hồ Chí Minh với văn nghệ sĩ – văn nghệ sĩ với Hồ Chí Minh được tổ chức vào hồi 14h30’. Đến dự ...
Tư liệu
VanVN.Net - Bài viết “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...

Tiêu đề
Viết bình luận của bạn