Gửi thư   
Bản in
VanVN.Net - Chỉ trong vòng 3 năm, Khuất Bình Nguyên đã cho in liên tục 6 tập thơ, trong đó có tới 4 tập thơ riêng. Đó là Người lữ hành thời gian, Nơi thời gian trở về, Cành tục ngữ hóa đá, Bảy con đường bảy số phận, mùa thu lứa đôi, Bỏ quên trong rừng thu. Trong năm kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, ông đoạt giải nhì một cuộc thi thơ do Báo Văn nghệ và Đài PTHH Hà Nội tổ chức và trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Đã có dư luận coi đây là sự bứt phá và sự vượt mình trong thơ của người thơ Khuất Bình Nguyên.
Bỏ quên trong rừng thu là một tập hợp thơ mới nhất của Khuất Bình Nguyên vừa ra mắt bạn đọc vào đầu năm 2012. Có thể coi đây là cuốn sách “mở hàng” đầu năm mới của Nhà xuất bản Hội Nhà văn. Tập thơ gồm 52 bài thơ ngắn được tác giả sáng tác trong thời gian gần đây.

Bìa cuốn "Bỏ quên Trong Rừng Thu"
Mùa xuân tỏ mờ dăm nét/ Thơ buông tiếng gọi xao lòng; Cánh cò bay dĩ vãng trắng bao la; Sáo diều cất lên mắt lưới hoàng hôn/ Chiều chầm chậm như dây kéo vó/ Tháng tư ráng đỏ bổng lên trời; Cuối xuân hoa nở rơi đầy/ Có người đến nhặt gió lay bạc đầu; Hoa gạo rụng mái chùa/ Ngọn nến thời gian rỏ/ Giọt năm liền giọt tháng/ Bấy nhiêu rơi kiếp người; Hương thơm lần theo chân Phật bước/ Lã chã Chămpa bến nước ân tình/ Con thuyền gỗ chở qua miền giác ngộ/ Dòng thiên nhiên tới cõi yên bình được trích từ Khuôn mặt mùa xuân, Hoa mảnh bát trong vườn, Hồi ức tháng tư, Màu thời xưa, Suối Yên chùa Hương, Luông Phrabăng là những câu thơ khơi gợi, trăn trở, thi vị biểu hiện cảm thức thời gian của một người từng trải.
Đến Thành phố, người đọc bắt gặp một Khuất Bình Nguyên có sự băn khoăn rất cụ thể trước cuộc sống:
Kẻ rải chiếu vàng xuống đất tìm chỗ ở
Người rải chiếu manh tìm chỗ ngủ vỉa hè.
Đến Thơ và thi nhân, người đọc bắt gặp một Khuất Bình Nguyên triết lý, sâu sắc:
Đường chữ của các thi nhân dài hơn đường đời của họ
Đường đời đã tắt lịm rồi đường chữ vẫn rong chơi.
Còn đến Dấu huyền, người đọc bắt gặp một Khuất Bình Nguyên thực sự tài hoa. Có mỗi một chuyện nói (hoặc đọc) mất dấu huyền mà thi sĩ cấu tứ thành một thi phẩm ấn tượng như thế này thì quả là không dễ một chút nào:
Tôi mang năm dấu về quê
Dấu huyền gửi lại bờ đê bên này
Tôi đi qua tháng qua ngày
Sông xa, bến lạ đò đầy đò nghiêng
Thời gian ngồi chật mạn thuyền
Sông xưa bồi lở sắc huyền mải mê
Xứ Đoài quê gọi về quê
Dấu huyền chẳng có tôi về trong mơ.
Với Bỏ quên trong rừng thu, tôi tin hành trình thơ của Khuất Bình Nguyên còn mở ra những khúc quanh và những lối rẽ bất ngờ.
VanVN.Net - Chỉ trong vòng 3 năm, Khuất Bình Nguyên đã cho in liên tục 6 tập thơ, trong đó có tới 4 tập thơ riêng. Đó là Người lữ hành thời gian, Nơi thời gian trở về, Cành tục ngữ hóa đá, Bảy con đường bảy số phận, mùa thu lứa đôi, Bỏ quên trong rừng thu. Trong năm kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, ông đoạt giải nhì một cuộc thi thơ do Báo Văn nghệ và Đài PTHH Hà Nội tổ chức và trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Đã có dư luận coi đây là sự bứt phá và sự vượt mình trong thơ của người thơ Khuất Bình Nguyên.
Bỏ quên trong rừng thu là một tập hợp thơ mới nhất của Khuất Bình Nguyên vừa ra mắt bạn đọc vào đầu năm 2012. Có thể coi đây là cuốn sách “mở hàng” đầu năm mới của Nhà xuất bản Hội Nhà văn. Tập thơ gồm 52 bài thơ ngắn được tác giả sáng tác trong thời gian gần đây.

Bìa cuốn "Bỏ quên Trong Rừng Thu"
Mùa xuân tỏ mờ dăm nét/ Thơ buông tiếng gọi xao lòng; Cánh cò bay dĩ vãng trắng bao la; Sáo diều cất lên mắt lưới hoàng hôn/ Chiều chầm chậm như dây kéo vó/ Tháng tư ráng đỏ bổng lên trời; Cuối xuân hoa nở rơi đầy/ Có người đến nhặt gió lay bạc đầu; Hoa gạo rụng mái chùa/ Ngọn nến thời gian rỏ/ Giọt năm liền giọt tháng/ Bấy nhiêu rơi kiếp người; Hương thơm lần theo chân Phật bước/ Lã chã Chămpa bến nước ân tình/ Con thuyền gỗ chở qua miền giác ngộ/ Dòng thiên nhiên tới cõi yên bình được trích từ Khuôn mặt mùa xuân, Hoa mảnh bát trong vườn, Hồi ức tháng tư, Màu thời xưa, Suối Yên chùa Hương, Luông Phrabăng là những câu thơ khơi gợi, trăn trở, thi vị biểu hiện cảm thức thời gian của một người từng trải.
Đến Thành phố, người đọc bắt gặp một Khuất Bình Nguyên có sự băn khoăn rất cụ thể trước cuộc sống:
Kẻ rải chiếu vàng xuống đất tìm chỗ ở
Người rải chiếu manh tìm chỗ ngủ vỉa hè.
Đến Thơ và thi nhân, người đọc bắt gặp một Khuất Bình Nguyên triết lý, sâu sắc:
Đường chữ của các thi nhân dài hơn đường đời của họ
Đường đời đã tắt lịm rồi đường chữ vẫn rong chơi.
Còn đến Dấu huyền, người đọc bắt gặp một Khuất Bình Nguyên thực sự tài hoa. Có mỗi một chuyện nói (hoặc đọc) mất dấu huyền mà thi sĩ cấu tứ thành một thi phẩm ấn tượng như thế này thì quả là không dễ một chút nào:
Tôi mang năm dấu về quê
Dấu huyền gửi lại bờ đê bên này
Tôi đi qua tháng qua ngày
Sông xa, bến lạ đò đầy đò nghiêng
Thời gian ngồi chật mạn thuyền
Sông xưa bồi lở sắc huyền mải mê
Xứ Đoài quê gọi về quê
Dấu huyền chẳng có tôi về trong mơ.
Với Bỏ quên trong rừng thu, tôi tin hành trình thơ của Khuất Bình Nguyên còn mở ra những khúc quanh và những lối rẽ bất ngờ.
Sự kiện
VanVN.Net – Sáng 19/5/2012, tại Nhà hát lớn Hà Nội đã diễn ra Lễ trao giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật và Danh hiệu Nghệ sỹ nhân dân năm 2012. Đến dự buổi Lễ có đồng chí ...
Nhân vật
VanVN.Net - Mỗi nhà văn đều có một thế giới nhân vật riêng, với thói quen khai thác nhân vật theo một cách riêng. Theo đó, nhân vật có thể là thật hoặc hư cấu, nhưng thường đều dựa trên những ...
Hoạt động Hội Nhà Văn
VanVN.Net – Chiều 18/5/2012, tại Bảo tàng Hồ Chí Minh, Lễ ra mắt và trao tặng bộ sách Hồ Chí Minh với văn nghệ sĩ – văn nghệ sĩ với Hồ Chí Minh được tổ chức vào hồi 14h30’. Đến dự ...
Tư liệu
VanVN.Net - Bài viết “NAM TRIỀU CÔNG NGHIỆP DIỄN CHÍ – CUỐN TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM” của Nguyễn Văn Dân đã làm rõ một số đặc điểm của “Nam triều công nghiệp diễn chí” trong bối cảnh tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thời trung ...

Tiêu đề
Viết bình luận của bạn