Đầu xuân năm mới chúc BÌNH AN/ Chúc luôn TUỔI TRẺ chúc AN KHANG /Chúc sang năm mới nhiều TÀI LỘC/ Công thành danh toại chúc VINH QUANG…
Gửi thư    Bản in

Truyện ngắn: "Một cuộc điện thoại"

Dorothy Parker - 21-01-2012 08:26:50 PM

VanVN.Net - Cầu xin người, Đức Chúa, hãy nói anh ta gọi điện thoại cho con ngay bây giờ. Con sẽ không yêu cầu một điều gì khác. Con chỉ xin có một điều này thôi. Xin Chúa hãy nói anh ta điện thoại cho con ngay lúc này. Con cầu xin Chúa. Xin Người hãy vui lòng, vui lòng, vui lòng.

Nếu như tôi đừng nghĩ về nó, biết đâu điện thoại lại chẳng đổ chuông. Giá như tôi có thể nghĩ về một cái gì đó khác. Một cái gì đó khác. Nếu tôi đếm năm mười đến năm trăm, có thể khi tôi đếm xong điện thoại sẽ reo. Tôi sẽ đếm thật từ từ. Tôi sẽ không gian lận. Nếu nó có đổ chuông vào khi tôi đếm tới ba trăm tôi cũng sẽ không trả lời. Tôi sẽ đếm đủ năm trăm. Năm, mười, mười lăm, hai mươi, hai mươi lăm, ba mươi, ba lăm, bốn mươi, bốn lăm, năm mươi… Xin mày đấy, điện thoại, làm ơn hãy đổ chuông.

      Đây sẽ là lần cuối cùng tôi nhìn vào đồng hồ. Tôi sẽ không nhìn vào nó thêm bất cứ một lần nào nữa. Bảy giờ. Anh ấy đã nói sẽ gọi cho tôi vào lúc năm giờ. “Anh sẽ gọi cho em lúc năm giờ, em yêu.” Tôi chắc là anh ấy đã gọi “em yêu”. Và anh còn gọi như thế một lần nữa, lúc nói tạm biệt. Anh là một người rất bận rộn và không thể nói nhiều trong văn phòng. Nhưng anh đã gọi tôi là “em yêu” những hai lần. Anh ấy không thể rảnh rỗi mà gọi điện cho tôi. Mà tôi thì không thể gọi điện cho anh ấy liên tục được. Vì khi mà chúng ta làm vậy, người khác sẽ biết là ta đang nghĩ về họ, đang cần họ, và điều đó sẽ khiến họ ghét mình. Nhưng tôi đã không nói chuyện với anh ấy ba ngày rồi. Và tất cả những yêu cầu của tôi chỉ là anh hãy gọi điện cho tôi, chỉ có vậy thôi. Anh ta không thể cứ bận rộn mãi được. Anh ta không thể nghĩ là tôi đang làm phiền. “Không, tất nhiên là không rồi”, anh đã nói vậy mà. Và anh còn nói là anh rất muốn gọi điện thoại cho tôi. Anh ấy đã nói thế. Còn tôi thì không hề yêu cầu gì cả, thật sự không. Tôi chắc chắn điều đó. Tôi không chắc là anh muốn gọi điện thoại cho tôi lắm. Nhưng mà, Thiên Chúa, xin đừng để anh ta làm điều đó. Xin đừng!

      “Anh sẽ gọi lại lúc năm giờ, em yêu.” “Tạm biệt, em yêu.” Anh là người bận rộn, anh rất vội vã, và còn rất nhiều người xung quanh anh ấy nữa, nhưng anh đã gọi tôi là “em yêu” hai lần. Là tôi, chính tôi. Tôi đã có được điều đó, ngay cả khi tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt anh ấy nữa. Nhưng đó thật quá ít ỏi. Nó chưa đủ. Và sẽ chẳng có gì là đủ nếu tôi không được gặp mặt anh. Xin Chúa hãy cho con nhìn thấy anh ấy một lần nữa. Xin Người, con muốn nhìn thấy anh ấy nhiều, thật nhiều. Con sẽ cố gắng để sống tốt hơn, nếu Người cho con nhìn thấy anh ấy thêm một lần này. Nếu bây giờ Người nói anh ấy điện thoại cho con. Xin Người, hãy để anh ta gọi điện cho con ngay bây giờ.

      Chúa ơi, có phải lời nguyện cầu của con còn quá ít. Người ngự trên đó, màu trắng vĩnh cửu cùng các thiên sứ và những vì sao. Con chỉ cầu xin Người về một cuộc điện thoại. Xin Người đừng cười nhạo. Có thể Người không biết cảm giác của con như thế nào. Người rất an toàn trên ngai của mình với màu xanh cuộn xoáy dưới chân. Không có bất cứ thứ gì có thể chạm vào, cũng không có ai có thể làm thay đổi trái tim của Người trong tay mình. Thật đau khổ, Thiên Chúa, thật sự rất đau khổ. Người vẫn không giúp cho con sao? Xin Chúa, hãy giúp cho con một lần. Con sẽ làm bất cứ điều gì Người sai bảo. Thiên Chúa, người con yêu kính nhất, Jesus Christ, xin hãy bảo anh ta gọi điện cho con ngay bây giờ.

      Tôi phải dừng lại. Tôi không thể làm theo cách này. Hãy nhìn xem. Giả sử một người đàn ông trẻ đã nói rằng ông ta sẽ gọi cho một cô gái, nhưng sau đó thì anh ta đã không làm gì cả. Đó không phải là một điều hết sức tồi tệ hay sao? Tại sao tất cả cồng chiêng trên thế giới lại ngừng rung vào lúc này. Mà không, tôi chẳng quan tâm những gì đang xảy ra trên thế giới. Tôi chỉ muốn biết tại sao điện thoại lại không đổ chuông? Tại sao nó không rung lên? Tại sao không thể là nó? Làm ơn đi, xin mày đó, đồ điện thoại xấu xí, chết tiệt. Sẽ chẳng xấu hơn được nữa đâu nếu mày đổ chuông. Khốn khiếp. Tao sẽ dứt cái dây bẩn thỉu của mày ra khỏi tường, tao sẽ đập tan cái mặt đen xì tự mãn của mày. Xuống địa ngục đi!

     Không, không, không. Tôi phải dừng lại thôi. Tôi phải suy nghĩ về một cái gì đó khác. Tôi sẽ làm một cái gì đó. Tôi sẽ đặt đồng hồ vào chỗ khác. Sau đó, tôi sẽ không nhìn vào nó nữa. Nếu mà tôi vẫn còn nhìn vào nó, tôi sẽ đi vào phòng ngủ, tìm một cái gì đó để làm. Có lẽ, trước khi tôi nhìn vào nó một lần nữa, anh ấy sẽ gọi cho tôi. Tôi sẽ trả lời thật ngọt ngào. Nếu anh nói anh không thể gặp tôi tối nay, tôi sẽ nói, “Không sao đâu, anh yêu, tất cả sẽ ổn mà”. Tôi sẽ làm giống như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Sau đó anh ta cũng sẽ vậy. Tôi sẽ thật ngọt ngào, như lúc ban đầu. Sẽ thật dễ dàng nếu ta muốn ngọt ngào với người mà ta chưa yêu thương họ.

      Tôi nghĩ là anh ấy còn một chút tình cảm giống như tôi. Sẽ không thể gọi tôi là “em yêu” những hai lần mà không còn chút tình cảm nào cả. Không phải là tất cả đã biến mất. Anh ấy chắc vẫn còn yêu tôi, ngay cả khi nó chỉ còn lại một ít thôi. Thiên Chúa, nếu người có thể khiến anh ấy gọi điện thoại cho con, con sẽ không đòi hỏi gì thêm. Con sẽ thật dịu hiền, và sau đó anh ấy sẽ yêu con thêm một lần nữa. Con sẽ không yêu cầu gì hơn. Xin Người. Hãy để anh ấy gọi điện cho con. Xin Người! Xin Người! Xin Người!

     Người sẽ trừng phạt con phải không, bởi vì con quá xấu xa? Người tức giận với con phải không, bởi vì con đã làm như vậy? Nhưng, Chúa ơi, có rất nhiều kẻ xấu, Người không phải chỉ chê trách mình con đấy chứ? Mà điều này cũng không phải là xấu đâu. Con không có làm tổn thương bất cứ ai. Điều xấu xa là khi ta làm tổn thương người khác. Nhưng con không làm tổn thương một linh hồn nào hết cả. Người thấy mà. Đó không phải là điều gì xấu xa hết. Thiên Chúa, xin Người hãy để anh ta điện thoại cho con ngay bây giờ.

      Nếu anh ấy không gọi, con biết là Người đang giận con. Con sẽ đếm đến năm trăm, và nếu anh ta vẫn không gọi cho con, thì có nghĩa là Người đã không hề giúp con một chút nào cả. Con sẽ coi đó như là một dấu hiệu. Năm, mười, mười lăm, hai mươi, hai mươi lăm, ba mươi, ba lăm, bốn mươi, bốn lăm, năm mươi, năm lăm.... Là xấu. Con biết là nó xấu. Người hãy đày con xuống địa ngục đi. Người nghĩ là con có sợ địa ngục của Người không? Địa ngục của Người có tệ hại hơn so với con bây giờ?

     Không phải. Tôi không muốn điều này. Giả như anh ta gọi cho tôi trễ một chút, không có gì phải kích động cả. Có lẽ anh sẽ không gọi mà sẽ đến thẳng đây. Anh sẽ bay tới đây nếu anh thấy tôi khóc. Không ai muốn nhìn người khác khóc cả. Anh ấy sẽ không khóc. Nhưng xin Chúa hãy làm cho anh ta khóc. Con muốn mình sẽ làm cho anh ta phải khóc và cảm thấy nhức nhối, day dứt trong lòng. Con muốn anh ta phải tổn thương, con muốn đày anh ta xuống địa ngục.

    Anh không mong đợi tôi. Tôi không nghĩ rằng anh ấy thậm chí còn biết rằng tôi đang cảm thấy gì. Nhưng tôi muốn anh ấy biết mà không cần phải nói ra. Người ta không thích mình nói cho người ta biết rằng mình đã khóc, cũng không muốn mình nói cho họ hay là mình đang không hài lòng. Nếu ta làm vậy, họ sẽ nghĩ là ta đang quản lý họ. Và ta sẽ bị ghét bỏ. Họ sẽ ghét ta bất cứ khi nào ta nói thật suy nghĩ của mình. Chúng ta luôn có thể tiếp tục cái trò chơi cút bắt này. Tôi nghĩ rằng chúng tôi không có, tôi nghĩ rằng tôi không thể nói ra. Không bao giờ hết. Chẳng có điều gì đủ lớn để phá vỡ nó cả. Chỉ cần anh chịu gọi điện cho tôi, tôi sẽ không bao giờ nói với anh rằng tôi đã buồn vì anh ấy. Không ai thích những người buồn. Tôi sẽ thật là ngọt ngào. Chỉ cần anh điện thoại. Chỉ cần anh gọi điện cho tôi.

     Có lẽ đó là những gì anh đang làm. Có lẽ anh đang trên đường đến đây. Có lẽ anh ấy đang đi một mình. Có lẽ chuyện gì đó đã xảy ra với anh ấy. Không, không thể có chuyện gì xảy ra với anh ấy được. Tôi không thể hình dung mình sẽ thế nào nếu anh ta có chuyện gì. Tôi chưa bao giờ thấy hình ảnh anh chạy qua. Tôi cũng không bao giờ nhìn thấy anh ấy nằm đó và chết. Tôi mong anh ta chết. Đó thật sự là một mong muốn khủng khiếp. Nhưng cũng thật đáng yêu. Nếu chết rồi, anh ta sẽ là của tôi. Nếu đã chết rồi, tôi sẽ không bao giờ phải chờ đợi. Tôi sẽ chỉ nhớ tới khoảng thời gian đáng yêu. Thật là đẹp đẽ. Tôi mong là anh ta đã chết rồi. Tôi mong là anh ta đã chết, chết, chết.

    Thật là ngớ ngẩn. Ai lại đi cầu cho người ta chết chỉ vì anh ta không gọi điện thoại cho mình. Có thể là do đồng hồ chạy quá nhanh. Có lẽ anh ấy sẽ không đến muộn đâu. Điều tôi có thể làm bây giờ là cho anh ấy thêm chút thời gian nữa. Có thể anh đang ở văn phòng. Cũng có thể anh ấy đã đi về nhà và sẽ gọi cho tôi từ đó. Anh ấy không thích gọi cho tôi trước mặt mọi người. Có lẽ anh ấy đang lo lắng một chút vì chưa gọi cho tôi được. Hoặc là anh ấy đang mong tôi sẽ gọi cho anh. Tôi có thể làm điều đó mà. Tôi sẽ gọi cho anh.

   Tôi không nên vậy. Tôi không phải vậy. Tôi không thể vậy. Ôi, Chúa ơi, xin đừng để con gọi cho anh ta. Xin hãy ngăn chặn điều đó lại. Con biết, Thiên Chúa, rằng nếu anh ta lo lắng cho con, anh ta sẽ điện thoại ngay dù có bao nhiêu người vây quanh đi nữa. Xin đừng để con hy vọng. Xin Người đừng để con nuôi dưỡng những thứ chỉ để an ủi cho linh hồn mình. Đừng để con hy vọng hão huyền. Xin Người, Chúa lòng lành. Đừng cho con hy vọng

   Tôi sẽ không gọi. Miễn là tôi còn sống, tôi sẽ không gọi điện cho anh ta một lần nào nữa. Anh ta sẽ bị thối rữa trong địa ngục. Đức Chúa linh thiêng, Người không cần phải cho con sức mạnh, con biết mình đã có nó. Nếu anh ấy muốn có tôi, anh ta có thể được. Anh ta biết nơi tôi ở. Anh ta biết là tôi đang đợi chờ. Anh ấy chắc chắn là của tôi. Chắc chắn. Tôi tự hỏi tại sao mình lại bị ghét ngay cả khi họ chắc chắn là của mình. Tôi đã nghĩ điều đó thật sự rất ngọt ngào.

    Thật dễ dàng với một cú điện thoại. Sau đó, tôi muốn biết. Có lẽ nó sẽ không phải là một điều gì đó ngu ngốc. Có lẽ anh ấy sẽ chẳng quan tâm. Có lẽ anh ấy muốn thế. Có lẽ anh ấy đang cố gắng làm gì đó cho tôi. Đôi khi người ta cố gắng điện thoại nhưng mà không được. Tôi chỉ là giúp cho chính bản thân mình. Đó là sự thực mà. Ôi, Chúa ơi, con đang đi tới chiếc điện thoại. Giữ con lại đi. Hãy để cho con còn một chút lòng kiêu hãnh. Con nghĩ là con cần đến nó, Đức Chúa. Nó là tất cả những gì mà con có thể có.

     Kiêu hãnh, khi tôi không thể chịu đựng nổi vì tôi không được nói chuyện với anh ta? Nó chỉ là thứ ngớ ngẩn tồi tàn. Niềm kiêu hãnh thực sự, niềm kiêu hãnh lớn, là chẳng có chút kiêu hãnh nào. Tôi nói vậy không phải chỉ vì tôi muốn nói chuyện với anh ta. Không có đâu. Đó là sự thật. Tôi sẽ vượt qua niềm kiêu hãnh đó.

      Xin Chúa, Người hãy giữ con lại, đừng để con gọi điện cho anh ta. Xin Người.

     Tôi không thấy kiêu hãnh vì những gì tôi đã làm. Đây chỉ là một vấn đề nhỏ, tôi mang trong lòng niềm kiêu hãnh để khiến cho nó trở nên quan trọng hóa. Có thể tôi đã hiểu lầm về anh. Có lẽ anh ấy nói tôi gọi cho anh ấy lúc năm giờ. “Gọi cho anh lúc năm giờ nhé, em yêu.” Rất có thể là tôi đã không nghe rõ khi anh ấy nói. “Gọi cho anh lúc năm giờ nhé, em yêu.” Tôi gần như chắc chắn về điều đó. Lạy Chúa, đừng để cho con tự huyễn hoặc mình thêm nữa. Xin Người.

      Tôi sẽ suy nghĩ về một điều gì đó khác. Tôi sẽ chỉ ngồi yên lặng. Nếu tôi có thể ngồi yên. Nếu tôi có thể ngồi yên. Tôi có thể đọc. Tất cả những cuốn sách nói về những cuộc tình có thật, lãng mạn, ngọt ngào. Họ muốn viết về cái gì? Nó có phải là một cái cây không? Họ có biết đó là một lời nói dối, Thiên Chúa nguyền rủa những lời dối trá? Họ phải làm gì để nói về nó, khi mà họ biết nó đau khổ đến thế nào? Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!

      Tôi sẽ không. Tôi sẽ được yên tĩnh. Không có gì để vui mừng cả. Hãy nhìn xem. Giả sử anh là một người nào đó mà tôi không biết. Giả sử anh là một cô gái khác. Sau đó tôi chỉ muốn gọi điện thoại và nói, “Vâng, chúc mọi sự tốt lành, có chuyện gì không anh?” Đó là những gì mà tôi muốn làm, và tôi thậm chí chưa từng nghĩ về nó. Tại sao tôi không được bình thường và tự nhiên, chỉ vì tôi yêu anh ta ư? Tôi có thể mà. Thành thật mà nói, tôi có thể. Tôi sẽ gọi cho anh ta, thật dễ dàng và ổn thỏa. Nếu tôi sẽ không, ôi, Chúa ơi,  tôi không cho phép mình gọi cho anh ta. Không! Không! Không!

     Thiên Chúa, không phải Người thực sự sẽ không để anh ta gọi cho con? Người chắc chứ? Người không thể vui lòng một chút sao? Con thậm chí không cầu xin anh ta sẽ gọi điện cho con lúc này, Chúa ơi, hãy cho phép anh ấy làm điều đó trong một thời gian ngắn. Con sẽ đếm đến năm trăm. Con sẽ đếm thật từ từ. Xin hãy mở lòng, Chúa từ bi, Chúa lòng lành, Cha của con nơi thiên đàng may mắn, hãy để cho anh ta gọi cho con trước. Con cầu xin Chúa. Xin Người vui lòng.

      Năm, mười, mười lăm, hai mươi, hai mươi lăm, ba mươi, ba lăm,…

 

(Vũ Thị Huế dịch)

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Tư liệu  

Trung Quốc: Tiểu thuyết Sử lược[1] đâu chỉ là lịch sử cho riêng thể tài tiểu thuyết Trung Hoa

VanVN.Net - Tác phẩm học thuật quan trọng nhất của Lỗ Tấn, cuốn sách góp phần đặt nền móng cho khoa văn học sử tại Trung Quốc - Trung Quốc tiểu thuyết sử lược (Zhongguo xiaoshuo shilue) đã có bản dịch tiếng ...